Mỗi ngày ta chọn ngồi thật lâu…

Giác Ngộ - Lại hát câu ấy của Trịnh. Để ngồi thật im trong căn phòng của mình, hoặc trong quán tĩnh lặng nào đó để “nhìn rõ quê hương, ngồi nghĩ lại mình”.

Tất cả những gì thơ đẹp đều là những hình ảnh khó quên. Ai cũng thế, dễ hoài niệm về những niềm vui đã qua khi chợt nhớ về một cái gì đó… không còn ở bên mình nữa. Nghĩ để mỉm cười. Nó là quá khứ, lục lại cũng chỉ để vui một tí. Nếu có chỉ là một chút chạnh lòng, ngày xưa mình còn trẻ, còn khờ, còn chưa bao dung, chưa tha thứ…

N1M.jpg

Ảnh minh họa

Gặp và chào nhau, 20 phút, nói đôi câu chuyện, ánh mắt long lanh, hóa ra trong lòng vẫn còn cái gì đó nặng nặng. Biết mình đang ở đâu, có gì. Nhắn tin nói rằng vẫn tốt, vẫn ổn, nhưng… ngực vẫn tưng tức.

Hoài niệm thôi nhé. Ngồi im đi. Ta biết mà.

Lại ngồi thật lâu, để nhìn bức tường màu trắng. Ở đó có những điều mình khắc vào đó, như một lời nhắc, như “Thở và mỉm cười đi”.

Một phút bâng quơ như thế. Và lại đi tiếp con đường mình đã chọn vào ngày mai với những nụ cười mỉm đầy yêu thương. Thế nhé.

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Thượng tọa Thích Tâm Hải, Tổng Biên tập phát biểu khai mạc trong Lễ kỷ niệm 50 năm Báo Giác Ngộ, diễn ra tại Việt Nam Quốc Tự, ngày 31-12-2025 - Ảnh: Đăng Huy

Lời cảm ơn của Báo Giác Ngộ

GNO - Trong những ngày qua, Báo Giác Ngộ nhận được rất nhiều năng lượng an lành, tốt đẹp qua lời chúc mừng, chia sẻ của chư tôn đức Tăng Ni, quý vị lãnh đạo, cộng tác viên và bạn đọc với tình cảm quý mến, trân trọng và tin yêu.
Chư tôn đức tham dự Lễ kỷ niệm 50 năm ngày Báo Giác Ngộ ra số đầu tiên - Ảnh: Đăng Huy

Nhiều cảm xúc khi được tham dự Lễ kỷ niệm 50 năm ngày Báo Giác Ngộ ra số đầu tiên

GNO - Với nhiều người được có mặt và tham dự sự kiện 50 năm ngày Báo Giác Ngộ ra số đầu tiên (1-1-1976 - 1-1-2026) tại Việt Nam Quốc Tự là một điều đặc biệt, hiếm có trong cuộc đời, nơi ghi dấu nửa thế kỷ của một tờ báo đạo truyền tải Chánh pháp góp phần mang lại niềm an lạc cho cuộc đời.

Thông tin hàng ngày