Mỗi ngày ta chọn ngồi thật lâu…

Giác Ngộ - Lại hát câu ấy của Trịnh. Để ngồi thật im trong căn phòng của mình, hoặc trong quán tĩnh lặng nào đó để “nhìn rõ quê hương, ngồi nghĩ lại mình”.

Tất cả những gì thơ đẹp đều là những hình ảnh khó quên. Ai cũng thế, dễ hoài niệm về những niềm vui đã qua khi chợt nhớ về một cái gì đó… không còn ở bên mình nữa. Nghĩ để mỉm cười. Nó là quá khứ, lục lại cũng chỉ để vui một tí. Nếu có chỉ là một chút chạnh lòng, ngày xưa mình còn trẻ, còn khờ, còn chưa bao dung, chưa tha thứ…

N1M.jpg

Ảnh minh họa

Gặp và chào nhau, 20 phút, nói đôi câu chuyện, ánh mắt long lanh, hóa ra trong lòng vẫn còn cái gì đó nặng nặng. Biết mình đang ở đâu, có gì. Nhắn tin nói rằng vẫn tốt, vẫn ổn, nhưng… ngực vẫn tưng tức.

Hoài niệm thôi nhé. Ngồi im đi. Ta biết mà.

Lại ngồi thật lâu, để nhìn bức tường màu trắng. Ở đó có những điều mình khắc vào đó, như một lời nhắc, như “Thở và mỉm cười đi”.

Một phút bâng quơ như thế. Và lại đi tiếp con đường mình đã chọn vào ngày mai với những nụ cười mỉm đầy yêu thương. Thế nhé.

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Ông Nguyễn Đình Phát, Phó Bí thư Thường trực Đảng ủy P.Xuân Hòa và Đại đức Thích Quảng Hậu, Phó Trị sự Báo Giác Ngộ trồng cây xanh tại Công viên Phan Đình Phùng - Ảnh: Nguyên Tài/BGN

Báo Giác Ngộ và chùa Vĩnh Nghiêm trao tặng cây xanh cho “Vườn cây Đại đoàn kết” phường Xuân Hòa (TP.HCM)

GNO - Nhằm chào mừng kỷ niệm 50 năm ngày Thành phố Sài Gòn - Gia Định chính thức mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh, sáng nay 28-6, UBND - Ủy ban MTTQVN phường Xuân Hòa đã làm lễ phát động phong trào thi đua "Toàn dân chung tay bảo vệ môi trường, vì một Việt Nam xanh - sạch - đẹp" tại Công viên Phan Đình Phùng.
Ảnh: iStock

Nuôi dưỡng tâm buông xả trong thế giới vô thường

GNO - Có lẽ, trong một thời đại “thú vị” như thế này, điều quan trọng không phải là chờ đợi thế giới trở nên dễ dàng hơn, mà là nuôi dưỡng nơi chính mình một sự tĩnh lặng đủ sâu để có thể đi qua tất cả mà không đánh mất chính mình.

Thông tin hàng ngày