Mỗi ngày ta chọn ngồi thật lâu…

Giác Ngộ - Lại hát câu ấy của Trịnh. Để ngồi thật im trong căn phòng của mình, hoặc trong quán tĩnh lặng nào đó để “nhìn rõ quê hương, ngồi nghĩ lại mình”.

Tất cả những gì thơ đẹp đều là những hình ảnh khó quên. Ai cũng thế, dễ hoài niệm về những niềm vui đã qua khi chợt nhớ về một cái gì đó… không còn ở bên mình nữa. Nghĩ để mỉm cười. Nó là quá khứ, lục lại cũng chỉ để vui một tí. Nếu có chỉ là một chút chạnh lòng, ngày xưa mình còn trẻ, còn khờ, còn chưa bao dung, chưa tha thứ…

N1M.jpg

Ảnh minh họa

Gặp và chào nhau, 20 phút, nói đôi câu chuyện, ánh mắt long lanh, hóa ra trong lòng vẫn còn cái gì đó nặng nặng. Biết mình đang ở đâu, có gì. Nhắn tin nói rằng vẫn tốt, vẫn ổn, nhưng… ngực vẫn tưng tức.

Hoài niệm thôi nhé. Ngồi im đi. Ta biết mà.

Lại ngồi thật lâu, để nhìn bức tường màu trắng. Ở đó có những điều mình khắc vào đó, như một lời nhắc, như “Thở và mỉm cười đi”.

Một phút bâng quơ như thế. Và lại đi tiếp con đường mình đã chọn vào ngày mai với những nụ cười mỉm đầy yêu thương. Thế nhé.

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Nụ cười rạng rỡ của Ni sư Thích nữ Hương Nhũ bên cạnh người Phật tử khiếm thị đang cất tiếng hát nhớ về mẹ trong mùa Vu lan - Ảnh: Thiên Quang

Vu lan đặc biệt của hơn 500 Phật tử khiếm thị tại chùa Thiên Quang

GNO - Chiều 29-8, trong không gian ấm áp tại chùa Thiên Quang (P.Đông Hòa, TP.HCM) có một buổi lễ Vu lan thật đặc biệt – nơi hội ngộ của hơn 500 khiếm thị. Đối với họ, thế giới bên ngoài là một khoảng không tối đen tĩnh lặng nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, hình bóng của mẹ vẫn hiện hữu sáng ngời và lung linh nhất.

Thông tin hàng ngày