Một thoáng Sài Gòn…

GNO - Nhịp sống Sài Gòn hiện đại luôn ồn ào và tấp nập với những dòng xe cộ ngược xuôi, trên khắp các ngả đường, ít ai nhìn thấy, hay dừng lại để nghĩ suy về những phận người lặng lẽ mưu sinh giữa dòng đời, dù mưa nắng, dù bão tố, dù hiểm nguy họ vẫn âm thầm lặng lẽ nhìn sự trôi đi của dòng thời gian và trăn trở về kiếp mưu sinh còn nặng gánh trên đôi vai.

anh muu sinh.JPG


Một em bé bán các bao lì-xì trong ngày cuối năm giữa phố xôn xao đón năm mới - Ảnh minh họa

Rảo bước trên những tuyến đường Sài Gòn, ngắm nhìn những hào nhoáng lung linh của chốn phồn hoa đô hội, có mấy ai để tâm đến đâu đó trên những nẻo đường, những góc phố có những mảnh đời lắm cơ cực đang lầm lũi từng giờ, từng ngày tìm kế mưu sinh để cứu vớt đời mình giữa muôn vàn phiền muộn.

Chính nơi đó, mỗi phận đời là một chuỗi dài nước mắt, là một câu chuyện rất khác nhau, có niềm vui nhưng lắm nỗi buồn, có bữa cơm nhưng chan đầy nước mắt.

Đó là những bước chân nhọc nhằn của buổi trưa hè nắng gắt với đôi vai trĩu nặng thấm đẫm mồ hôi. Là những giọt nước mắt tủi phận khi đêm về. Là giấc ngủ chập chờn nơi hè phố, chốn công viên hay chỉ là trước một mái hiên.

Cuộc đời cứ lặng lẽ trôi, nó luôn là một dòng chảy bất tận cứ trôi… trôi… và trôi mãi, dòng chảy đó đưa con người ta đến với những ngã rẽ, đến với nghề lao công lắm nỗi cơ cực...

Dù mưa hay nắng, dù gió hay là bão giông thì cuộc sống của họ vẫn cứ tiếp diễn, vẫn cứ diễn ra, vẫn cứ mưu sinh, vẫn cứ chập chờn lo cho nồi gạo… để mặc cho vòng quay cuộc đời đẩy xô.

Bất kể là ngày hay đêm, là sớm hay tối, là lễ hay tết,… thì con đường mưu sinh của họ vẫn cứ tuần hoàn và liên tục theo vòng xoáy lo toan, theo gánh nặng mưu sinh.

Có những đứa trẻ. Những cụ già. Những người phụ nữ. Những người đàn ông. Họ đâu cần nhiều, đâu dám mong ước giàu có, đâu dám mơ sẽ có nhà lầu, xe hơi… họ giản đơn chỉ mong có được một mái ấm đủ vững chắc trước những trắc trở và khó khăn của cuộc sống.

Tất nhiên, dẫu cho cuộc sống còn lắm vất vả và bộn bề với những ngẫm suy, song từ tận sâu trong đôi mắt, thi thoảng ta vẫn nhận ra ở đó có ánh những tia hy vọng về ngày mai tươi sáng hơn, dẫu cho những hy vọng ấy có nhỏ bé, có mong manh...

N.V.T
(nguyenvantinhbichthao@gmail.com)

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Đoàn thăm, tặng quà tại chùa Ông Từ Si Bun Hương

Lào: Chùa Khải Nam (tỉnh Thanh Hóa) thăm và tặng quà tại tỉnh Hủa Phăn

GNO - Ngày 4-9, trong khuôn khổ chuyến thăm và làm việc tại tỉnh Hủa Phăn (Lào), đoàn chư Tăng và Phật tử chùa Khải Nam (phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa) do Thượng tọa Thích Tâm Định, Ủy viên Hội đồng Trị sự, Chứng minh Ban Trị sự Phật giáo tỉnh Thanh Hóa đã đến thăm, giao lưu và tặng quà tại tỉnh Hủa Phăn.
Niềm vui của tuổi già nhiều khi không nằm ở những chuyến du lịch hay những món quà đắt tiền, mà nằm trong cảm giác: “Mình vẫn là một phần của gia đình”

Me ở với ai?

NSGN - Ngày còn nhỏ, anh em chúng tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày phải đặt ra câu hỏi ấy. Nhà là nơi trở về, có ba, có me, có tiếng cười của con cháu, có mùi cơm mới mỗi chiều, có ngọn đèn sáng chờ những đứa con đi học, đi làm trở về.

Thông tin hàng ngày