Nhớ...

GNO - Chiều nay Sài Gòn lại có mưa.

Mưa làm cho không khí mát dịu sau những ngày nóng bức. Cái không khí lành lạnh, ẩm ướt làm cho mọi thứ vốn dĩ rất ồn ào vội vã của Sài Gòn dường như chậm lại hơn mọi khi. Nhưng mưa lại làm cho lòng nó dâng trào nhiều cảm xúc, bất chợt thấy buồn, thấy nhớ da diết về một thời đã xa. 

rain.jpg

Thành phố một chiều mưa - Ảnh: Internet

Cuộc sống bộn bề nơi đây làm nó thèm được sống những ngày tuổi thơ, thèm cái cảm giác yên bình nơi mà nó đã sinh ra và lớn lên. Nhớ những ngày mưa của ngày xưa vô cùng. Ngày xưa nó rất thích mưa, thích nhìn những giọt mưa rơi tí tách từ mái hiên nhà, thích chạy nhảy ngoài cái sân đầy rong rêu trước sau cơn mưa.

Rồi lớn lên một chút nó lại thích cái không khí lạnh lạnh, cái mùi nồng nồng của hơi đất sau những cơn mưa rào bất chợt. Nhớ những ngày mưa hai chị em nó ra ngoài thềm nhà ngóng mẹ về. Nhớ những bữa cơm chiều nóng hổi trong cái khí lành lạnh.

Nhớ những ngày mưa bì bõm lội nước đi học, đến những cơn mưa lúc bắt đầu cuộc sống tự lập sau khi rời giảng đường đại học. 

Ngày xưa, nó từng mơ ước một cuộc sống nơi thành thị ồn ào này, quyết định bỏ lại sau lưng nhiều thứ để thực hiện ước mơ. Nhưng giờ khi đạt được một phần của ước mơ nó lại thấy thèm cuộc sống bình dị của ngày xưa quá.

Nhớ đám bạn bè và những đồng nghiệp cũ, cứ mỗi lần rảnh rỗi lại cùng nhau tụ tập cà phê, ăn uống, đi đây đó. Cuộc sống bộn bề ngày càng đẩy mọi người ra xa nhau hơn. Đã nhiều lần muốn về ôn lại kỷ niệm với bạn bè, đồng nghiệp cũ nhưng cũng từng ấy lần thất hẹn. Lại dặn lòng thôi để lần sau có thời gian nhiều hơn sẽ gặp. Nhưng rồi với những lí do rất là bình thường, rất cũ: công việc, gia đình... và bây giờ với một lí do mà trước đây khi nghe những người có gia đình đưa ra nó đã rất bực mình, đó là con cái. Làm nó và các bạn lại nhiều lần lỡ hẹn.

Cái guồng quay của cuộc sống đã làm cho tình cảm và các mối quan hệ ngày càng phai nhạt, xa cách nhau hơn. Không ai cố tình, cũng không ai muốn nhưng rồi cũng đành chấp nhận.

Hôm nay ngồi nhìn mưa bất chợt nó lại thấy nhớ nhiều thứ quá. Chỉ mong có được một kỳ nghỉ thật dài để được về quê, được ở bên cạnh gia đình trong những ngày mưa như thế này, được cùng bạn bè cũ "hẹn hò", nhưng chắc cũng khó lắm vì bây giờ mỗi đứa đều có công việc và gia đình riêng, để sắp xếp cho nhau một cuộc hẹn đông đủ chắc là khó lắm. Lại hẹn nhau lần nữa nhé ...

Cảm ơn cơn mưa chiều nay đã cho nó thật nhiều cảm xúc, làm cho nó bước chậm lại và nhìn lại khoảng thời gian đã qua. Chợt nôn nao, rạo rực như đứa trẻ, mong ngày về quê để tận hưởng những cảm giác của ngày xưa.

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Thượng tọa Thích Tâm Hải, Tổng Biên tập phát biểu khai mạc trong Lễ kỷ niệm 50 năm Báo Giác Ngộ, diễn ra tại Việt Nam Quốc Tự, ngày 31-12-2025 - Ảnh: Đăng Huy

Lời cảm ơn của Báo Giác Ngộ

GNO - Trong những ngày qua, Báo Giác Ngộ nhận được rất nhiều năng lượng an lành, tốt đẹp qua lời chúc mừng, chia sẻ của chư tôn đức Tăng Ni, quý vị lãnh đạo, cộng tác viên và bạn đọc với tình cảm quý mến, trân trọng và tin yêu.
Chư tôn đức tham dự Lễ kỷ niệm 50 năm ngày Báo Giác Ngộ ra số đầu tiên - Ảnh: Đăng Huy

Nhiều cảm xúc khi được tham dự Lễ kỷ niệm 50 năm ngày Báo Giác Ngộ ra số đầu tiên

GNO - Với nhiều người được có mặt và tham dự sự kiện 50 năm ngày Báo Giác Ngộ ra số đầu tiên (1-1-1976 - 1-1-2026) tại Việt Nam Quốc Tự là một điều đặc biệt, hiếm có trong cuộc đời, nơi ghi dấu nửa thế kỷ của một tờ báo đạo truyền tải Chánh pháp góp phần mang lại niềm an lạc cho cuộc đời.

Thông tin hàng ngày