Nỗi lo của F1 trong khu cách ly tập trung tại Ký túc xá Đại học Quốc gia T.PHCM

Hình minh họa (HCDC)
Hình minh họa (HCDC)
0:00 / 0:00
0:00
GNO - Đoàn công tác chúng tôi vừa ghé qua khu vực cách ly tập trung tại tòa A6 thuộc Ký túc xá Đại học Quốc gia TP.HCM, đúng lúc đó có 1 trường hợp F1 đang cách ly được thông báo nhiễm Covid-19, chuẩn bị đưa đi điều trị ở Bệnh viện Dã chiến Củ Chi.

Vì đứng cách xa khoảng 30 mét, nên vài người trong số chúng tôi không trực tiếp nhìn thấy dáng ngồi và ánh mắt của anh tại thời điểm mà anh được thông báo dương tính. Nhưng qua lời kể của chị đồng nghiệp đi cùng thì “Dáng ngồi đấy, nhìn thấy thương lắm mọi người ạ”.

Đã quá giờ trưa, ai cũng cảm thấy đói, chị đồng nghiệp biết chắc anh ấy chưa kịp ăn uống gì nên gọi vào tòa nhà cách ly nhờ đưa nước và một phần cơm cho anh.

Gương mặt có thể được che giấu dưới lớp khẩu trang nhưng nỗi lòng sẽ bị phơi bày qua hành động. Có thể nỗi lo khi trở thành F0 khiến anh không thể ăn nổi một bữa trưa nhưng biết đâu hành động này của nhân viên y tế sẽ khiến anh cảm thấy mình được “nhìn thấy”.

Sự “nhìn thấy” ấy thể hiện được sự quan tâm và không kỳ thị của chúng ta đối với những người đang nghi nhiễm hoặc nhiễm Covid-19.

Covid-19 không chỉ ảnh hướng đến sức khỏe thể chất nó còn ảnh hưởng nhiều đến sức khỏe tinh thần.

Những người thuộc diện F1 trong khu cách ly tập trung, họ lo nhiều lắm.

Họ lo tình trạng sức khỏe có thể chuyển biến nặng; lo gia đình, lo con cái; lo chi phí; lo không ai chăm sóc; lo công việc và lo cả việc bị mọi người kỳ thị. Nếu sự kỳ thị và phân biệt đối xử với những người đang nghi nhiễm và nhiễm Covid-19 trong xã hội không tồn tại hoặc giảm bớt thì họ sẽ giảm bớt một nỗi lo và gánh nặng.

21 ngày cách ly tập trung còn là một thử thách rất lớn với tinh thần. Thật sự không dễ dàng gì để vượt qua.

Việc kỳ thị và phân biệt đối xử hoặc đổ lỗi cho những người liên quan đến Covid-19, bao gồm người nghi nhiễm, người nhiễm, gia đình họ và cả những nhân viên y tế tiếp xúc và chăm sóc cho họ, sẽ gây ra hậu quả gì?

Một nghiên cứu đã chỉ ra rằng: Nhân viên y tế khi bị kỳ thị và phân biệt đối xử vì tiếp xúc, chăm sóc và điều trị bệnh nhân Covid-19 có thể dẫn đến suy giảm sức khỏe thể chất lẫn tâm thần (như rối loạn lo âu hay trầm cảm).

Những hành vi kỳ thị như vậy có thể làm giảm hiệu quả của các chiến lược phòng chống dịch trong cộng đồng, vì có thể dẫn đến việc khai báo không trung thực, trì hoãn đi cách ly tập trung, không đi xét nghiệm và không thực hành tốt 5K*.

Hãy thông cảm, tôn trọng và sẻ chia với họ. Khuyến khích, vận động để họ vững vàng vượt qua những ngày cách ly, tuân thủ quy định khi cách ly để không bị lây nhiễm chéo trong thời gian này.

Chỉ có đoàn kết chúng ta mới có thể chiến thắng.

--------------

(*) J. Turner-Musa, O. Ajayi, L. Kemp (2020) "Examining Social Determinants of Health, Stigma, and COVID-19 Disparities". Healthcare (Basel)

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Ảnh: Phúc Lợi

Từ thơ Sonnet đến thi kệ Phật giáo

GNO - Tôi rất bất ngờ khi thấy trong chương trình Hỏi đáp của Diễn đàn mạng Quora, có câu hỏi: “What are the best examples of Buddhist sonnets?” (Những ví dụ hay nhất về thơ Sonnet Phật giáo là gì?). Phải chăng Sonnet là một loại thơ văn nào đó, và câu hỏi có nghĩa là tìm ví dụ về loại thơ văn như thế trong Phật giáo?
Đại biểu tham dự Hội nghị kỳ 5 - khóa IX GHPGVN

Bế mạc Hội nghị kỳ 5 - khóa IX, Giáo hội tiếp tục nhận ý kiến đóng góp về tu chỉnh Hiến chương GHPGVN

GNO - Sáng nay, 23-1, Hội nghị kỳ 5 - khóa IX GHPGVN thảo luận, tại Văn phòng Ban Thường trực Hội đồng Trị sự phía Nam - thiền viện Quảng Đức (TP.HCM), đại biểu đóng góp ý kiến về tu sửa Hiến chương GHPGVN và thông qua Đề án tổ chức Đại hội đại biểu Phật giáo toàn quốc lần thứ X, nhiệm kỳ 2026-2031.

Thông tin hàng ngày