NS.Thích nữ Viên Hạnh: "Thầy cũng là người mẹ"

GN - Tôi sinh năm 1937, lớn lên tại Kiến An, Hải Phòng. Năm 1954, tôi vào Nam với người dì, ở tỉnh Bà Rịa, sau đó vào Sài Gòn với bác cho đến khi xuất gia.

Tôi có nhóm bạn hay làm từ thiện, thường đi thăm các trường cô nhi, viện dưỡng lão. Trong một lần tình cờ đến Cô nhi viện Lâm Tỳ Ni ở Phú Nhuận, thấy hình ảnh các Ni nuôi trẻ mồ côi, nhìn thấy NT.Thích nữ Tịnh Bích là hiệu trưởng cô nhi viện lúc đó, thấy đức độ của Sư bà nên cảm mến, thấy thích, vậy là đến xin được đi tu.

Cũng duyên lành là khi tôi đến xin thì Sư bà nhận, rồi cho ra chùa Linh Giác (Đà Lạt), và chùa Diệu Nghiêm (Phan Rang) học kinh kệ, oai nghi trong thời gian 2 năm. Năm 1970, về lại chùa Phước Hòa thì tôi được Sư bà cho chính thức xuất gia. Sau đó được Sư bà cho đi học Phật ở Từ Nghiêm, chùa Hòa Bình, chùa Kim Cương, chùa Vĩnh Nghiêm: học Luật, chữ Hán, Nhị khóa hiệp giải, Yết-ma chỉ nam, Oai nghi cảnh sách…

NS Vien Hanh.jpg
NS.Thích nữ Viên Hạnh - Ảnh: Nhã An

Thời bấy giờ, tôi nghĩ mình đã may mắn gặp con đường sáng nên chú ý từng chút một, chú ý đến oai nghi, cố gắng khó khăn mấy cũng phải vượt qua, để được là người tu. Vì đã tìm được con đường thì nhất định phải đi đến đích, bằng giá nào cũng không bỏ. Tôi cũng nghĩ lại, ngoài đời các cụ có nói, đường khó vì ngăn sông cách núi, nhưng lòng người không ngại núi e sông. Nên sau năm 1975, đời sống chung gặp nhiều khó khăn, thầy trò phải làm đủ thứ để tự tạo kinh tế cho sinh hoạt của chùa. Nhưng phải nói rằng, khó khăn lớn nhất trong đời tôi đó là lúc Sư bà Tịnh Bích viên tịch. Khi còn, thầy lo mọi thứ, bây giờ thầy mất thì mình phải đứng ra cáng đáng hết mọi thứ, nên không biết làm sao, suy nghĩ nhiều lắm. Phật bổ xứ thì mình làm, làm hết tâm của mình, vậy là cứ làm. Với tôi, Sư bà là người thầy, mà cũng là người mẹ của chị em chúng tôi, từ hòa nhưng cũng rất nghiêm khắc.

Cuộc đời tôi thuở chưa xuất gia đã rời xa gia đình bố mẹ ruột, chỉ gắn bó với người dì và người bác ở trong Nam này. Cho đến nay, tôi chỉ biết tên bố mẹ nhưng không biết cả ngày tháng năm mất. Nhưng Đức Phật có dạy tất cả chúng sanh cũng là bố mẹ mình, nên trong các buổi tụng kinh nào tôi cũng đều hồi hướng về cho tất cả chúng sinh, trong đó có bố mẹ và thân bằng quyến thuộc của mình trong đời hiện tại, vậy cũng yên lòng.

* Bài cùng chủ đề: HT.Thích Từ Hương: “Tuổi thơ trôi qua êm đềm bên mẹ và ông”

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Rực rỡ sắc xuân tại ngôi chùa ở Tây Nguyên

[Ảnh] Rực rỡ sắc xuân tại ngôi chùa ở Tây Nguyên

GNO - Trong không khí hoan hỷ của ngày đầu xuân, ngôi già-lam Quảng Trạch (xã Đắk Liêng, tỉnh Đắk Lắk), chốn thiền môn uy nghiêm soi bóng bên hồ Lắk thơ mộng, đã trở thành điểm tựa tâm linh đầu xuân để người dân về lễ Phật trong ngày đầu năm.
Nét đẹp mộc mạc trong khuôn viên ngôi tự viện ở miền đất Cao Nguyên

Lâm Đồng: Nét đẹp mùa xuân ở chùa Bửu Lâm

GNO - Chùa Bửu Lâm ở thôn 3, xã Quảng Khê, H.Đắc Glong, tỉnh Đắk Nông cũ (nay là tỉnh Lâm Đồng) là ngôi tự viện nhỏ, mang vẻ đẹp mộc mạc, thanh tịnh. Xuân Bính Ngọ 2026, sắc hoa vạn thọ do chư Tăng, Phật tử tự trồng trong khuôn viên chùa điểm tô mùa xuân thêm thắm màu thiền vị.
Bài đăng trên giai phẩm Giác Ngộ Xuân Bính Ngọ - 2026 - Thiết kế: Phòng Mỹ thuật BGN/Tống Viết Diễn

Tết xưa Tổ Giáng

GNO - Cuộc đời của Đức Đệ tam Pháp chủ - Đại lão Hòa thượng Thích Phổ Tuệ (1917-2021) hòa trong dư âm kinh kệ ngân mãi không dứt. Với ngài, triết lý “dĩ nông vi thiền” không chỉ là lời dạy, mà là một đạo sống: gieo hạt là gieo tâm, cày ruộng là cày kinh, hái rau là hái đạo.

Thông tin hàng ngày