Sẽ là nỗi nhớ miên trường…

GNO - Khi đi xa ai chẳng mang theo dáng hình xứ sở?

ap_20120127010444879.jpg

 Bên dòng Thu Bồn, đường đi Khương Quế (thôn Trung An, Quế Trung, Nông Sơn) - Ảnh: Đ.L

Với tôi, đó là những góc quê bình yên, có bờ giậu chè tàu, có tiếng người cày ruộng (hò tắc, hò rì), có tiếng máy nổ ca nô chạy vang vang phía bờ Thu Bồn nơi con nước phía Trung Phước chạy qua Đại Bình; nơi con đường đất vẫn còn đặc quánh bùn và bụi chạy về hướng Khương Quế, Phườn Rạnh; nơi đèo Le, núi Chúa, hòn Vung mây phủ chập chùng trong tiết trời... se se lạnh như bữa ni; nơi khoảnh sân, góc vườn có dáng mẹ còm cõi với mấy thửa ruộng, vạt mè, hàng khoai lang; nơi những con người chân chất, dẫu nghèo nhưng "sạch", xóm vẫn bình yên - đôi khi tối ngủ, để xe ngoài sân, bỏ quên cả chìa khóa mà sáng ra chiếc xe vẫn vẹn nguyên, chỉ có sương phủ ướt yên...

Tất cả đó là quê nhà; đáng yêu, đáng tự hào quá đỗi.

Mai xa đất Quảng rồi đó nghen, xa mẹ, xa những thứ chân chất như thế ai mà không thương - nhớ?

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Ảnh: TC

Gieo một mùa an trú

GNO - Nhìn các em nhỏ được phụ huynh gửi đến Thiền viện Thường Chiếu để tu học trong ba tháng mùa hè. Có những em chỉ năm đến sáu tuổi, có em thì học xong cấp hai hoặc đang học cấp ba.
Ảnh minh họa

Khi trở nên giàu

GNO - Kinh Phật chỉ nói lên sự thật để mọi người cùng suy xét mà sống sao cho được hạnh phúc an lạc, lợi mình, lợi người. Những nội dung đó không chỉ trích hay phê phán ai mà chỉ đề cập những sự kiện hay những hiện tượng tâm lý khá thường tình diễn ra trong cuộc sống đời thường mà ai cũng có thể kinh nghiệm được.

Thông tin hàng ngày