Sớm mai con về

Giác Ngộ - Sớm mai dì tiễn con đi, hoang tàn một tuổi thơ chưa thành hình. Sớm mai dì biết nắng Saigon vẫn rực rỡ những con đường dì đi, những cuốn sách thơm phức mùi mực mới vẫn hút dì như một ma lực khó dứt, dì vẫn đi tiếp những ước mơ dang dở nhưng con ở lại, mãi mãi với tuổi thơ.

Sớm mai. Dù muốn dù không. Dù dì yêu con đến ngàn lần đi chăng nữa. Lựa chọn vẫn là con. Dì biết, dì biết con chưa thành hình để giận hờn, trách móc. Nhưng  sao lòng dì vẫn nặng nề khi ngày mai tiễn con. Mẹ con lạnh lùng khoác khăn tang. Nước mắt chảy ngược vào trong. Dì lặng lẽ. Lựa chọn không ở dì. Mà nếu có lựa chọn, biết đâu sự lựa chọn của dì cũng là con.

wmh.jpg

Ảnh minh họa

Con à. Hạnh phúc đôi khi phải đánh đổi. Và dì biết mẹ con đã chọn sự đánh đổi đau đớn. Hai mươi tuổi người ta chưa đủ sức để thành hình nỗi đau cả đời, chưa đủ dũng cảm để cưu mang một phần đời khác, chưa đủ bộn bề để yêu con, thật lòng. Và mẹ con, chưa đủ để nhìn con, thôi nỗi đau, dứt bỏ. Dì thương con đang hồ hởi trước cuộc sống ngoài kia, trong cái vòng luẩn quẩn của cuộc đời, con đáng được yêu thương, đáng được hưởng những niềm vui lẫn nỗi đau.

Sớm mai, dì sẽ đưa tay, chạm vào con, sẽ đoán già đoán non rằng con là gái hay trai, con sẽ giống mẹ con hay ba con, giống nụ cười của dì hay của mẹ, để con biết được rằng con được nâng niu, dù rằng cái sự nâng niu của dì cũng không níu con lại được với đời. Con chưa thành hình để biết lắng nghe, chưa thành hình để khẽ đạp vào bụng mẹ con, bảo, con muốn được khóc được cười, con muốn được yêu được thương, tại sao bất công với con? Và con chưa đủ lớn để mẹ con chùn lòng nghe tiếng đập của con đều đều, để nâng niu thủ thỉ, để bảo, con quậy quá, làm mẹ đau.

Mẹ khóc đầm vai dì. Dì trách lòng mình là sương gió. Hai mươi tuổi cả mẹ con cả dì đều là sương gió quét qua cuộc đời. Và lỗi lầm là những giọt nước mắt cần được thứ tha. Con liệu có thứ tha? Mẹ con và dì liệu có thứ tha cho những bồng bột tuổi đôi mươi? Đành rằng, mẹ con bảo, con chỉ là giọt máu. Nhưng dì, đã coi con là một sinh linh trên cuộc đời này. Một sinh linh đã vội đi qua đời dì và ở lại với dì rất lâu.

Yêu thương con, đứa con ngoan của dì.

P/s: Tôi viết cho mùa thôi vấn vương, cho cơn lạnh níu lòng tôi lại với lòng bạn, níu sinh linh bé nhỏ giữa những hoang tàn. Tôi viết cho sự bồng bột tuổi đôi mươi, cái tuổi đẹp của lòng tôi lòng bạn, cái tuổi mà bạn lặng lẽ gom những nỗi đau thành hình, tạc tượng. Tôi viết cho con, một sớm mai trở về cát bụi, chốn an lành đón con và lòng tôi đón con, con yên bình sống dài những ngày tháng khi đưa tay chơi vơi sẽ có một bến bờ yêu thương nắm lấy bàn tay con, bé nhỏ.

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Ảnh minh họa

Trong khu vườn mùa xuân

GNO - Tôi ngồi ngoài hiên nhà nhìn con gái rón rén thò những ngón chân xinh chạm nhẹ vào vạt nắng. Nắng xuân xiên qua hàng rào ấm áp choàng lên mảnh sân lún phún rêu. Tiếng cười trong trẻo của các con đưa tôi quay về miền ký ức của những năm thơ ấu.
Đón đọc số chuyên đề Báo Giác Ngộ nhân Đại hội đại biểu Phật giáo TP.HCM lần thứ I sau sáp nhập

Đón đọc số chuyên đề Báo Giác Ngộ nhân Đại hội đại biểu Phật giáo TP.HCM lần thứ I sau sáp nhập

GNO - “Làm việc gì chúng tôi cũng đưa lên ‘quỹ đạo’ tu học” - Đó là chia sẻ cùa Hòa thượng Thích Lệ Trang, Phó Chủ tịch Hội đồng Trị sự, Trưởng ban Trị sự GHPGVN TP.HCM trước thềm Đại hội đại biểu Phật giáo TP.HCM lần thứ I, nhiệm kỳ 2026-2031. Bài phỏng vấn do H.Diệu thực hiện. Trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

Toàn cảnh Sắc tứ Cảnh tiên tự

Sắc tứ Cảnh Tiên tự

GNO - Giữa vùng cát trắng Dinh Mười - nơi từng là chiến địa khốc liệt trong lịch sử dân tộc, chùa Cảnh Tiên (境僊寺) được hình thành vào thế kỷ XVII, như một biểu tượng của lòng từ bi và tinh thần hộ quốc an dân của Phật giáo Việt Nam.

Thông tin hàng ngày