Chuyến xe cuối năm

Hoan hỷ về quê đón Tết trong chuyến xe ngày cuối năm - Ảnh: TTO
Hoan hỷ về quê đón Tết trong chuyến xe ngày cuối năm - Ảnh: TTO

Mua vé xe xong, tôi lên xe yên vị chỗ ngồi, trên xe chỉ còn vài chiếc ghế trống. Tiếng anh lơ xe giục mọi người khi xe bắt đầu lăn bánh làm lòng tôi nôn nao lạ thường. Hơn lúc nào hết, tôi mong lắm được về quê.

Xe chạy được một đoạn, bác tài xế trông thấy cái vẫy tay đón xe của khách liền dừng lại làm tôi cắt đứt dòng suy nghĩ. Hai cụ già vừa bước lên xe đảo mắt qua một lượt tìm chỗ ngồi. Cụ ông lên tiếng :

- Còn một chỗ ở băng ghế cuối, bà đến ngồi đi.

Cụ bà nhìn cụ ông, trả lời:

- Thế còn ông thì sao?

Cụ ông cười, đáp lại:

- Tôi đứng được rồi.

Thấy thế, tôi đứng dậy, gọi cụ ông:

- Cháu mời ông ngồi vào chỗ của cháu, thanh niên như cháu đứng không sao đâu.

Cụ ông nhìn tôi đồng ý, lộ vẻ cảm ơn. Chỉ thế thôi mà trong lòng tôi lại vui, xem như mình vừa làm một việc ý nghĩa ngày cuối năm.

Nhìn hai cụ, chợt tôi nhớ đến những người thân của mình. Xuân này, ông bà tôi đã bước vào tuổi tám mươi nhưng vẫn còn minh mẫn. Ông bà vẫn nhớ tên từng đứa cháu, thường gởi trái cây chín trong vườn nhà cho tôi mỗi lần mẹ lên thăm. Nhắc đến mẹ, tôi nhớ từng vồng khoai, luống cải mẹ vun trồng; nhớ ba với cánh đồng lúa chín vàng hay mấy chậu hoa kiểng ba trồng chuẩn bị đón Tết.

Và nhớ làm sao em gái tôi với tà áo dài trắng đến lớp. Trong tiềm thức tôi hiện về bao kỷ niệm. Đó là kỷ niệm ngày ấu thơ được mẹ dắt đi chợ Tết sắm quần áo mới, được nhận lì xì của mọi người trong đêm giao thừa, được đi chúc Tết thầy cô, được du xuân cùng bạn bè. Biết bao kỷ niệm đẹp mà trong gói hành trang xa quê của tôi, tính ra không có gì quý giá hơn. Tôi đang mang quà Tết về cho mọi người trong gia đình, nhưng tôi biết rằng món quà quý nhất mà tôi dành tặng gia đình chính là sự trưởng thành của tôi…

Rồi xe cũng về bến hơn mười giờ đêm, đường lộ tấp nập đông vui cùng chờ giây phút chuyển sang năm mới. Tôi đi trên con đường cũ mà sao có cái gì khác lạ, thì ra quốc lộ đã thông xe hai chiều, đèn điện sáng rực rỡ. Và ngôi nhà bé nhỏ của tôi kia rồi, mọi người đang chờ tôi về sum họp. Hương xuân thật rộn ràng, ấm cúng làm bước chân tôi đi nhanh hơn về giữa mùa xuân thanh bình, hạnh phúc.

Hà An

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Là Phật tử, chúng ta không nên biến căn tính cá nhân thành một bức tường ngăn cách mình với những người không phải là Phật tử. Thay vào đó, ta có thể xem đó như lời nhắc nhở bản thân rằng mình đang học và thực hành giáo pháp của Đức Phật

Vượt qua mọi căn tính để trở thành người Phật tử thực sự

GNO - Căn tính là những dấu vết tạm thời mà ta mang theo trên đường đời và chỉ thật sự có ý nghĩa khi giúp ta trở nên cởi mở hơn với chính mình và với thế giới. Khi tự xưng mình là một “Phật tử” không phải để dựng lên bức tường ngăn cách, mà là để học cách nhìn mọi người bằng con mắt từ bi và hiểu biết.
Thượng tọa Thích Thanh Phong có lời thăm hỏi đến đồng bào tại các xã Cốc San và Bảo Hà, tỉnh Lào Cai nhân dịp Tết cổ truyền Bính Ngọ của dân tộc đang cận kề - Ảnh: Nguyễn Cường

Mang hơi ấm mùa xuân đến đồng bào tỉnh Lào Cai, Yên Bái trên hành trình “Tết yêu thương Xuân Bính Ngọ 2026”

GNO - Trên hành trình “Tết yêu thương, Xuân Bính Ngọ 2026”, ngày 29-1, theo sự hướng dẫn của Thượng tọa Thích Thanh Phong, Phó Chủ tịch Hội đồng Trị sự, Trưởng ban Kinh tế - Tài chính T.Ư, Trưởng ban Từ thiện - Xã hội Phật giáo TP.HCM, đoàn từ thiện của Giáo hội đã đến với đồng bào tại Lào Cao và Yên Bái.

Thông tin hàng ngày