Cội Xuân

xuabn 2.jpg

Tác giả: Kiều Trung Phương

Trôi đi

bao nỗi muộn phiền

Đôi khi nước mắt cũng

huyền diệu thay!

Phù sa bù

đắp hao gầy

Chăm vườn mẹ bón thêm

cây cải vàng.

Tôi giờ

học lại dã tràng

Trước sóng gió

thử gian nan

thách mình.

Vô ưu hoa

rụng bờ kinh

Ngước lên ngắm

cội xuân tình

tứ… rơi.

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Một nhành lan cũng lễ Phật, cũng hướng hết lòng về chốn từ bi. Chúng tôi biết nó là “Nghinh xuân”

Nghinh xuân

GNO - Có một điều, tôi luôn nhớ một cành lan đầu tiên, một cái Tết lần đầu có điểm tô. Hồi xưa, không có hoa cỏ gì nhiều. Cỏ thì nhiều, hoa rất hiếm. Ngày Tết kiếm được vài cành đào rừng, ra tận nhà bác Hai xin về, cắm trong lu nước bên hông nhà, đã thấy vui như Tết.

Thông tin hàng ngày