Cội Xuân

xuabn 2.jpg

Tác giả: Kiều Trung Phương

Trôi đi

bao nỗi muộn phiền

Đôi khi nước mắt cũng

huyền diệu thay!

Phù sa bù

đắp hao gầy

Chăm vườn mẹ bón thêm

cây cải vàng.

Tôi giờ

học lại dã tràng

Trước sóng gió

thử gian nan

thách mình.

Vô ưu hoa

rụng bờ kinh

Ngước lên ngắm

cội xuân tình

tứ… rơi.

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

"Mái chùa che chở hồn dân tộc/ Nếp sống muôn đời của Tổ tông”

Chùa mình

GNO - Chùa mình đã cho tôi tình bạn thân thiết, đã giúp tôi tiếp xúc được với cội nguồn huyết thống, đã xây dựng cho tôi đời sống tâm linh. Hình hài tôi có được nhờ cha mẹ sinh thành. Nhân cách tôi có được nhờ chùa mình rèn luyện…

Thông tin hàng ngày