Còn mãi hương cúng Phật

Bài trên Giai phẩm Giác Ngộ Xuân Nhâm Dần 2022 - Thiết kế: Phòng Mỹ thuật BGN/Tống Viết Diễn
Bài trên Giai phẩm Giác Ngộ Xuân Nhâm Dần 2022 - Thiết kế: Phòng Mỹ thuật BGN/Tống Viết Diễn
0:00 / 0:00
0:00
GN - Cây hải đường nằm cạnh gác chuông. Lớp rêu xanh phủ dần theo thời gian hiện màu cổ kính. Vào đông, hải đường bắt đầu nở những nụ hoa màu hồng nhạt.

Những cành nhỏ bắt đầu oằn mình giữ đóa hoa, đung đưa theo gió. Hoa cánh dày, nhụy vàng. Người ta xếp hải đường vào loại hữu sắc vô hương bởi tinh tế lắm mới cảm nhận được mùi hương dịu nhẹ. Hoa không rơi theo từng cánh mà rụng nguyên đóa.

Trời Huế vào đông, mưa rả rích khiến đóa hoa như nặng hơn. Sáng sớm mùa đông, núi phả một màu sương đậm, ánh đèn điện ở gác chuông lọt qua ô hoa văn rọi vào cây hải đường. Một màu bàng bạc phủ lên những đóa hoa. Một màn sương chờn vờn. Cành lá như run rẩy, uốn cong. Cánh hoa ngưng đọng giọt hương. Hoa nặng trĩu. Một âm vang chuông khuya dao động, ngân dòng theo lớp lớp sương trắng. Một đóa hải đường rơi.

Trong bài thơ Lạc hoa, Thiền sư Viên Thành, người khai sơn chốn tổ Tra Am ở đất Thiền kinh Phú Xuân đã đặt mình vào tri giác phút giây hoa rụng:

“Kỷ độ tao nhân đới túy khan

Đông phong tạc dạ bất câm hàn

Thiên thanh lãn thính oanh đề thụ

Bán kính không lao điệp nhiễu hoàn

Giải ngữ giảo tương vô ngữ ổn

Ly chi dung dị luyến chi nan

Tàn hồng mạc nhạ xuân dung đạm

Tằng tác thiên hương sái bảo đàn”.

(Lược ước tùng sao)

Đẹp mắt người thơ bao độ say

Đêm qua gió lạnh kiếp lưu đày

Oanh ngao ngán chẳng quanh vườn hót

Bướm ngậm ngùi không mở lối bay

Biết nói, sao bằng im tiếng nhỉ

Dễ lìa, nhưng khó đậu cành thay

Hồng phai xuân lợt thôi đừng tiếc

Còn mãi hương trời cúng Phật đây!

(Vũ Hoàng Chương dịch) 1

Hoa rụng giữa mùa đông, trong lớp sương giăng. Cành cây uốn cong níu giữ mà hoa vẫn cứ rơi. Chim không tiếng hót, bướm không cánh bay. Hoa rụng buồn không ư? Khách trần bao độ buồn vui với cuộc đời nhưng với thiền sư, câu hỏi buồn vui không phải để tự vấn mà để tự ngộ. Hỏi với khách trần, khách trần chắc chắn sẽ thấy nỗi buồn của sự chia lìa, của sự thay đổi. Nhưng đã biết rồi thì câu hỏi không cần phải hỏi. Hỏi buồn vui trước sự đổi thay chi bằng thinh lặng. Bản chất của sự thay đổi là dễ dàng và sự níu giữ, chống lại sự thay đổi là một điều khó thực hiện. Nếu bám cảnh để buồn để vui thì khách trần sẽ một đời khổ đau.

Hoa rơi có buồn không? Khách trần bảo, buồn chứ! Nhưng ở đây chẳng có một câu hỏi nào cho khách trần, cũng chẳng có một khách trần nào trả lời câu hỏi. Ý niệm hoa rụng nâng lên một bậc. Thiền sư Mãn Giác đã từng thấy “xuân khứ bách hoa lạc” - xuân đi trăm hoa rụng. Hoa rụng là một điều tất yếu, là quy luật và khách trần buồn bã là một mô hình của mỹ cảm.

Tuy nhiên, với Thiền sư Viên Thành, dụng ý không phải để miêu tả tâm trạng buồn vui mà để khẳng định buồn vui không còn quan trọng. Thiền sư thinh lặng trước đổi thay cảnh trần: nở - rụng, rời bỏ - níu giữ, đông - xuân… Sự lặp lại của đất trời, sự tụ tán của vũ trụ cỏ cây là quy luật nên nỗi buồn không còn là điều mà thiền sư đề cập đến. Cảm xúc của thi nhân ở đây dường như là một sự hờ hững với tạo hóa, và hơn thế, đó là sự tri nhận đổi thay của đất trời đã đẩy sự hờ hững trở nên gần gũi và da diết. Khách trần tiếc nuối với dòng thời gian, còn thiền sư lại cảm nhận một mùi hương tự tại đã từng dâng hiến ở cõi Phật, ở chốn già-lam.

Trước biến chuyển của dòng thời gian, trước sự đổi thay của cuộc đời, trước sự đến đi của xuân, trước sự nở tàn của hoa, hầu như ai cũng ngậm ngùi, luyến tiếc. Một đóa hoa rơi trước cơn gió đông, khách trần buồn tiếc, con chim chẳng còn tha thiết hót, đến cánh bướm cũng thôi lượn lờ, chập chờn bên đóa hoa. Dường như sự ngưng đọng tang thương bao phủ. Muốn một lời tiếc thương nhưng nói không thỏa nên thà im lặng để không mất đi ý nghĩa trong tâm hồn.

Bản thân đóa hoa theo quy luật nở tàn mà không một lời nuối tiếc bởi hoa đã để giá trị cho đời. Hoa đã từng tồn tại với nhân thế, đã từng ngát hương cho đời thì phút giây ấy là phút giây vĩnh cửu. Cả bài thơ mang một ý vị tự tại, giải thoát. Bằng hồn thơ, bằng mỹ cảm của một thi nhân, ngôn từ xuyên suốt bài thơ là một dòng tâm thức, nâng tầm mỹ cảm thiền ngưng đọng thành những thanh âm của tự tại, vô thủy vô chung.

Vũ trụ vần xoay, tiết trời đông qua xuân đến, khách trần vẫn đắm chìm trong được mất, đến đi, nở tàn. Lòng trần mấy ai tắm gội được thanh âm của tự mình, biểu lộ một tâm thái tồn tại với sự đổi thay không vướng mắc. Riêng hồn thơ của thiền sư được chưng cất để đọng lại mỹ cảm của thời gian và không gian tuyệt diệu.

---

1 Nguyễn Văn Thoa (1972), Tra Am và sư Viên Thành, tr. 233.

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Thượng tọa Thích Tâm Hải chia sẻ về mục tiêu tối hậu của Phật tử, bao gồm cả chúng xuất gia và tại gia tại trường hạ chùa Vạn Đức (P.Tam Bình, TP.HCM)

Thượng tọa Thích Tâm Hải chia sẻ với chư Tăng Ni, Phật tử tại đạo tràng An cư kiết hạ chùa Vạn Đức

GNO - Sáng nay, 6-8, tại trường hạ chùa Vạn Đức (P.Tam Bình, TP.HCM), Thượng tọa Thích Tâm Hải, Ủy viên Hội đồng Trị sự, Phó Trưởng ban Thông tin - Truyền thông Trung ương, Tổng Biên tập Báo Giác Ngộ đã có buổi chia sẻ về mục tiêu của Phật tử, bao gồm cả chúng xuất gia và tại gia.
Tiếng chuông chùa ở Trường Sa - Kỳ 2: Lời thề với tiền nhân

Tiếng chuông chùa ở Trường Sa - Kỳ 2: Lời thề với tiền nhân

Chiều dần buông trên đảo Phan Vinh. Từng con sóng vẫn miệt mài vỗ vào bờ san hô, hòa cùng gió mang theo vị mặn của biển cả. Giữa khung cảnh ấy, tiếng đại hồng chung từ mái chùa Phan Vinh bất chợt ngân lên, trầm mặc nhưng vang xa, lan tỏa giữa khoảng không vô tận của biển trời Trường Sa.
Ban Trị sự GHPGVN TP.HCM thăm sách tấn đến hành giả an cư vân tập tại tổ đình Đại Tòng Lâm

Ban Trị sự GHPGVN TP.HCM đến tổ đình Đại Tòng Lâm sách tấn 2.000 Tăng Ni khu vực Bà Rịa-Vũng Tàu cũ

GNO - Sáng 6-8, tại trường hạ tổ đình Đại Tòng Lâm (P.Phú Mỹ, TP.HCM), Hòa thượng Thích Lệ Trang, Phó Chủ tịch Hội đồng Trị sự, Trưởng ban Trị sự GHPGVN TP.HCM, cùng Ban Thường trực Ban Trị sự, Ban chỉ đạo An cư kiết hạ Phật lịch 2570 đã đến thăm, sách tấn hành giả an cư các trú xứ trên địa bàn Bà Rịa-Vũng Tàu cũ.

Thông tin hàng ngày