Đóa hoa vô thường

ĐÓA HOA VÔ THƯỜNG
Sáng tác: Trịnh Công Sơn
Thể hiện: Hồng Nhung

Tìm em tôi tìm mình hạc xương mai

Tìm trên non ngàn một cành hoa khôi

Nụ cười mong manh, một hồn yếu đuối

Một bờ môi thơm, một hồn giấy mới

Tìm em tôi tìm, nhủ lòng tôi ơi

Tìm đêm chưa từng, tìm ngày tinh khôi

Tìm chim trong đàn ngậm hạt sương bay

Tìm lại trên sông những dấu hài

Tìm em xa gần, đất trời rộn ràng

Tìm trong sương hồng, trong chiều bạc mệnh

Trăng tàn nguyệt tận chưa từng tuyệt vọng đâu em

Tìm trong vô thường có đôi dòng kinh, sấm bay rền vang

Bỗng tôi thấy em dưới chân cội nguồn

Tôi mời em về đêm gội mưa trong

Em ngồi bốn bề thơm ngát hương trầm

Trong vườn mưa tạnh, tiếng nhạc hân hoan

Trăng vàng khai hội một đóa hoa quỳnh

Từ nay tôi đã có người có em đi đứng bên đời líu lo

Từ nay tôi đã có tình có em yêu dấu lẫy lừng nói thưa

Từ em tôi đã đắp bồi có tôi trong dáng em ngồi trước sân

Mùa đông cho em nỗi buồn, chiều em ra đứng hát kinh đầu sông

Tàn đông con nước kéo lên, chút tình mới chớm đã viên thành

Từ nay anh đã có nàng biết ơn sông núi đáp đền tiếng ca

Mùa xuân trên những mái nhà có con chim hót tên là ái ân

Sen hồng một nụ, em ngồi một thuở

Một thuở yêu nhau có vui cùng sầu

Từ rạng đông cao đến đêm ngọt ngào

Sen hồng một độ, em hồng một thuở xuân xanh

Sen buồn một mình. Em buồn đền trọn mối tình

Một chiều em đứng cuối sông gió mùa thu rất ân cần

Chở lời kinh đến núi non, những lời tình em trối trăn

Một thời yêu dấu đã qua gót hồng em muốn quay về

Dù trần gian có xót xa cũng đành về với quê nhà

Từ đó trong vườn khuya

Ôi áo xưa em là một chút mây phù du

Đã thoáng qua đời ta

Từ đó trong hồn ta ôi tiếng chuông não nề

Ngựa hí vang rừng xa vọng suốt đất trời kia

Từ đó ta ngồi mê để thấy trên đường xa

Một chuyến xe tựa như vừa đến nơi chia lìa

Từ đó ta nằm đau ôi núi cũng như đèo

Một chút vô thường theo từng phút cao giờ sâu

Từ đó hoa là em một sớm kia rất hồng

Nở hết trong hoàng hôn đợi gió vô thường lên

Từ đó em là sương rụng mát trong bình minh

Từ đó ta là đêm nở đóa hoa vô thường.

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Những lời dạy cuối cùng của Đức Phật đã tác động đến Tăng đoàn thời hiện tại một cái nhìn tích cực hơn, nâng cao tinh thần tự giác, trách nhiệm, hòa hợp. Xoáy sâu vào tu tập cốt lõi Chánh pháp, chủ trương tự giải thoát là chính, đồng thời liên hệ chặt chẽ với xã hội để truyền bá Chánh pháp...

Đức Phật và những di huấn sau cùng

GNO - Theo kinh Đại bát Niết-bàn (Trường bộ kinh), trước lúc viên tịch, Thế Tôn an cư mùa mưa tại Baluvā, bị bệnh trầm trọng, rất đau đớn. Nhưng Ngài giữ tâm chánh niệm, tỉnh giác, chịu đựng cơn đau ấy, không một chút ta thán.
Tranh vẽ Đức Phật nhập Niết-bàn

Thành kính tưởng niệm ngày Đức Thế Tôn nhập Niết-bàn

GNO - Nghe tin Ngài sắp nhập Niết-bàn, dân chúng quanh vùng đến kính viếng rất đông, trong số ấy có một ông già ngoài tám mươi tuổi, tên Tu Bạt Đà La đến xin xuất gia. Ngài hoan hỷ nhận lời. Đó là người đệ tử cuối cùng trong đời Ngài.
Tượng Đức Phật nhập diệt tại Bảo tháp Đức Phật nhập Niết-bàn (Ấn Độ)

Khảo cứu về ngày, tháng nhập Niết-bàn của Đức Phật

GNO - Sự kiện Đức Phật nhập Niết-bàn thường được tổ chức thành một lễ hội thiêng liêng. Tuy nhiên, do ảnh hưởng từ nhiều nguyên nhân, nên cả hai truyền thống lớn của Phật giáo là Bắc truyền và Nam truyền, đã tổ chức sự kiện trọng đại này vào những thời điểm khác nhau trong năm.
Tổ đình Hương Tích, ngôi già-lam có bề dày lịch sử trên trăm năm

Tòng lâm thạch trụ

GNO - Hơn nửa thế kỷ trước, vào khoảng thập niên 1950, tổ đình Hương Tích vô cùng hưng thịnh, Tăng Ni, Phật tử, các danh nho phát tâm về tham kinh vấn đạo rất đông. Không chỉ tại Phú Yên, các tỉnh Nam Trung Bộ và Cao Nguyên, nhiều người vì ngưỡng mộ vị Tổ khai sơn và uy tín của tổ đình Hương Tích mà phát tâm phụng sự.

Thông tin hàng ngày