Những điều cũ kỹ

Giác Ngộ - Thi thoảng tôi vẫn hay ngồi nhớ và nghĩ về những điều cũ kỹ, những điều xa lắc xa lơ. Nhớ về những điều xưa cũ để định vị mình của hiện tại, để trân quý những gì đã qua, để biết ơn những người đã ở bên mình, là động lực cho mình, và để không quên nguồn cội, quê hương, xứ sở…

Ảnh minh hoạ

Những điều cũ kỹ như là… bà ngoại tôi lưng còng, tóc bạc, da mồi, thời tôi bé ngoại nhường cơm tôi ăn, còn sắn ngoại dùng. Nhớ… ngoại cứ quần quật trên đám rẫy, hết trồng khoai lang đến trồng cải, chuối để chạy chợ. Mưa chiều mùa hạ, trời giông, sấm sét ngoại cũng ráng trầm mình trong mưa, cắt mớ rau lang để ngày mai đi chợ sớm. Tôi ở nhà, thấy sấm, thấy mưa cứ run lên bần bật, lo và tưởng tượng những điều kinh khủng. Đến lúc ngoại về, nặng trĩu gánh rau lang tôi mới thở phào…

Những điều cũ kỹ… như là tôi đi buôn bời lời, buôn gạo, buôn bưởi, bán bông vạn thọ. Hồi đó mới cấp hai chứ mấy. Con đường làng và cả con đường liên tỉnh ra chợ quê lởm chởm đá, vậy mà tôi vẫn băng băng đạp xe chở mấy ang gạo, mấy chục bưởi đi ra chợ ngồi bán. Hồi đó không biết dị (quê, mắc cỡ) là gì bởi tôi thương má, thương ngoại nên… làm đại, làm tới rồi quen.

Những điều cũ kỹ… như là khi những con đường có hàng phượng nơi quê tôi rực màu đỏ cũng là lúc tôi cùng với thằng bạn thân ở xóm đón chuyến xe đò vượt đèo Le đi ra Đà Nẵng đạp ba gác, chạy bàn, làm đủ thứ để kiếm tiền đi học, mua sách. Và nhớ lúc tôi đi, lúc tôi về má ngoại tôi đều móm mém khóc, vì thương con, thương cháu…

 

Những điều cũ kỹ… như là chị Hai Chung tôi có ba (là cậu tôi) đi núi về, mỗi tháng vài ba chuyến núi là mỗi lần chị nhảy chân sáo chạy xuống đường làng đón ba. Kèm theo sau tiếng reo vui ấy là “Ba về đó, ba về đó…”, cậu tôi móc ra một bịch kẹo Nuga đưa cho chị. Tôi ngẩn ngơ nhìn, ngẩn ngơ mong ước: “Giá mà mình có ba… để được nhảy chân sáo đón ba đi về sau những chuyến núi”. Dù tôi vẫn được nhận kẹo của cậu nhưng chỉ là ăn… ké, làm răng bằng kẹo của ba?

Những điều cũ kỹ… như là khi tôi nghịch ngợm, má tôi đánh có lằn trên mông, ngoại tôi xuýt xoa xức dầu rồi cứ chép miệng, thương cháu và dặn dò: “Má con thương nên mới đánh, lần sau đừng rứa nữa nghe…”. Và tôi móm mém: dạ! Tôi nhớ cái móm mém hồi má đánh, đau, nhưng chỉ là đau trên da thịt, không bằng lần móm mém tiễn ngoại tôi “về đất”. Đau quặn cả lòng!

 

Màu ký ức - Ảnh: Internet

Những điều cũ kỹ… như là chiếc cặp hồi cấp một má mua là tiền bán hai ang lúa và một con gà. Rồi bộ đồ mới năm lớp 11 tôi bận đi tựu trường là của thầy dạy Hoá tặng cho tôi. Mớ bánh thuẫn mà cô Diên dạy tôi hồi lớp 4 gửi để làm quà tết trong nhiều năm sau khi cô rời trường cũ, có chồng, có con… Những tình yêu thương và cả tấm lòng mà những người thân-thương-quen biết cũ đã dành cho tôi, tất cả đã hun đúc nên một thằng tôi như bây giờ…

Tôi nhớ… thi thoảng thôi… như một cách ôn bài, để mình đừng phụ những tấm lòng, đừng quên mình lớn lên trên gốc rạ ân tình!

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Thượng tọa Thích Tâm Hải cùng các thành viên Ban Biên tập nhận hoa chúc mừng của Thành ủy TP.HCM nhân dịp kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam (21-6-1925 - 21-6-2026) - Ảnh: Quảng Đạo/BGN

Phó Bí thư Thành ủy TP.HCM Nguyễn Phước Lộc và phái đoàn lãnh đạo Thành phố thăm, chúc mừng Báo Giác Ngộ

GNO - Kỷ niệm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, sáng nay 15-6, ông Nguyễn Phước Lộc, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Bí thư Thành ủy, Chủ tịch Ủy ban MTTQVN TP.HCM cùng đoàn Ban Tổ chức, Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy, Ủy ban MTTQVN, Sở Văn hóa và Thể thao, Hội Nhà báo TP.HCM đã đến thăm, chúc mừng Báo Giác Ngộ.

Thông tin hàng ngày