Thơ: Trần Quốc Toàn, Trương Đạm Thủy, Tâm Nhiên

Thơ: Trần Quốc Toàn, Trương Đạm Thủy, Tâm Nhiên
0:00 / 0:00
0:00

Mùa xuân không tha phương

Nơi đó có lạnh không,

Em, xứ sở tôi nắng ấm

Mùa nào chim đậu trên cây trâm

Chim kể tôi nghe lời mùa xuân có em bên bếp lửa

Tôi yêu em, cuộc sống như chim trời.

Cuối đông rồi, hoa tỏi cứ tím chiều mưa

Tôi hỏi tôi có còn nhớ màu mây

thuở làng còn hoang vắng

Nơi đó có lạnh không,

Em, xứ sở tôi mùa khổ qua đắng chén canh

Ngoài đường cái mùa xuân như thật gần

Có lẽ, tôi đã quá mơ mộng

Nên tha thiết đợi chờ em về làng tôi ở mãi…

Hôm nay, con cái ra đời

Mùa xuân tôi không còn hỏi em câu hỏi cũ

Tôi ngồi nhìn bầy chuồn chuồn

đến ở cùng bọn trẻ

Nhìn em phơi áo ở ngoài vườn.

Mùa xuân gieo luống hành, rò cải

Gieo vào cuộc sống đương đại sự sống

Tôi không tha phương nữa

Như đất làng ngoài kia đang phơi những con đường

Đầy hoa và bóng dáng những người đi chợ Tết.

Trần Quốc Toàn

Chiều xuân

Ngày chập chờn qua

nắng nhạt hơi nhiều…

xuân chập chờn đi

đời ta còn lại bao nhiêu…

thấy bóng ngựa trên cánh đồng xanh biếc

chuyến xe chở ta về phía hoàng hôn tịch liêu

lóc thóc… lóc thóc…

bánh xe…

mờ bụi đỏ…

ngựa trăm năm hí lộng thời gian

ta ngồi đợi bên bờ sinh tử

nghe dòng xuôi về cõi vô cùng

em yêu dấu, nỗi buồn xưa anh cất giữ

nơi mùa xuân còn một nhánh đào khô

làn hương cũ bây giờ xa vợi quá

mắt rưng rưng hóa kỷ niệm điên rồ

ủa, xuân đến rồi sao chẳng thấy

cánh hoa xưa đâu còn trên môi son

ta ngồi tựa gốc mai già ngắm gió

cánh mai vàng lay lắt lạnh chiều hôm.

Trương Đạm Thủy

Vết xước

Cái lằn da ửng đỏ ống chân con

Ba lỡ tay xuống roi vào trưa ấy

Phút thịnh nộ đã làm ba quên khuấy

Đòn phạt kia chẳng thể bảo ban gì

Kìa, sao con không chịu thét lên đi

Khi hung thần trút giận vào con nít

Đằng này con cứ thút tha thút thít

Đứt đoạn từng tiếng một... cứa tim ba

Rồi thời gian, dấu bầm tím nhạt nhòa

Làn da non tan dần đường sẹo nhỏ

Cớ gì ba, cái lằn roi trưa nọ

Vẫn hằn lên, xước một vết vào lòng...

Nguyễn Thái Dương

Với tôi tất cả đáng bậc Thầy

Giữa cuộc lữ hành dừng chân lại

Bên góc chùa xa khuất nẻo đồi

Cuối năm mây trắng bay đầy núi

Bay vèo tan mất cả “cái tôi”

Suốt mấy mùa qua đi tham vấn

Học đạo học đời khắp đó đây

Trẻ già nam nữ… đều giáp mặt

Với tôi tất cả đáng bậc Thầy

Bậc thượng thừa cao hay kẻ thấp

Trí ngu thiện ác… giữa đời thường

Họ cho tôi hiểu nhiều vô kể

Để rồi cảm được suối nguồn thương

Thương yêu chảy mãi dòng thơ nhạc

Từ khi quỳ lạy một đóa hồng

Thập loại chúng sinh đều yêu hết

Trên ngõ về quê quán Tịch Không.

Tâm Nhiên

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Người Việt về chùa Viên Ngộ, nơi họ xem là "Ngôi nhà quê mẹ" đầy yêu thương, che chở - Ảnh: NVCC

“Ngôi nhà quê mẹ” của người Việt ở xứ Kim chi

GNO - Đại đức Thích Tường Thanh, trụ trì chùa Viên Ngộ (Hàn Quốc) là một trong những tu sĩ có thời gian hoằng pháp ở xứ Kim chi từ sớm. Với thầy, cũng như nhiều người Việt xa xứ, đang sinh sống và làm việc tại Hàn Quốc, đây là “ngôi nhà” ấm áp sẻ chia.
Ni trưởng Thích nữ Như Dung, quản tự chùa Huệ Lâm tặng quà, chúc Tết đến người neo đơn

TP.HCM: Chùa Huệ Lâm trao 250 phần quà Tết đến bà con khó khăn

GNO - Nhân dịp Tết Nguyên đán 2026, tại chùa Huệ Lâm (số 154 Tùng Thiện Vương, phường Phú Định, TP.HCM), Ni trưởng Thích nữ Như Dung, quản tự chùa Huệ Lâm cùng chư Ni bổn tự đã tổ chức trao 250 phần quà đến các hộ gia đình có hoàn cảnh khó khăn trên địa bàn.

Thông tin hàng ngày