Gửi người con thương…

GNO - Mẹ ơi, con thương mẹ - thương giọng nói của mẹ, mỗi đêm trước khi đi ngủ mẹ đều điện thoại lên Sài Gòn hỏi con có khoẻ không, có đau bệnh chỗ nào không, có ăn uống đầy đủ không.

Chỉ cần nghe con nói dạ khỏe, ăn ngon là mẹ vui, cười. Rồi mẹ kể cho nghe chuyện nhà, chuyện quê, khoe với con ngày nay mẹ đọc được bao nhiêu biến chú Đại Bi, ba ngồi thiền được bao nhiêu phút, nay mẹ bệnh bé em tự tay nấu cho mẹ tô cháo...

wimage001_chualang_jpg.jpg

Chùa làng - Ảnh minh họa

Con thương ba - thương ngày cuối tuần là ba trông ngóng con về. Về lần nào con cũng được ba cho ăn những món ngon, tối lại được ba chở hai mẹ con đi lễ Phật. Có những hôm công việc nhà quá nhiều, ba để hai mẹ con đi bộ đến chùa. Vừa đi vừa được nói chuyện đời, chuyện đạo với mẹ. Có khi hai mẹ con tay trong tay vừa đi vừa niệm Phật mà đến chùa lúc nào cũng không hay. Hạnh phúc, bình yên là vậy.

Con thương quý sư chùa mình - làng quê nghèo, Phật tử còn nghèo, suốt ngày dãi nắng dầm mưa ngoài trời làm lụng cực khổ, có người không biết chữ, chưa hiểu nhiều về Phật pháp nhưng quý sư lúc nào cũng dốc lòng tìm đủ mọi phương tiện, thuyết pháp động viên khuyên bà con làng mình tinh tấn tu tập.

Thương nhất là bà con Phật tử chân chất hiền lành khi hiểu được đạo, thuộc lòng câu niệm Phật A Di Đà ai cũng rốt ráo tu không lõi buổi tối nào. Con đường dẫn vào chùa thì cong cong vẹo vẹo, mùa mưa nước ngập, đường trơn trợt mà các bác, các cụ già lớn tuổi vẫn đốt đèn dầu, đèn pin, đội nón lá, lội nước đến chùa tụng kinh. Chùa làng quê trong buổi tối trời giông gió, cúp điện, tiếng ếch, ểnh ương kêu buồn thiu bỗng ấm áp khi được thắp sáng bởi tiếng tụng kinh, nguyện cầu của bà con Phật tử.

Và thương em - đứa em luôn biết thương chị, lúc nào cũng nhường cái võng hoặc giành nấu cho chị nồi nước lá xông mỗi khi chị dầm mưa về nhà và tới ngày sám hối không quên nhắc chị nhín thời gian về đi lễ chùa với mẹ.

Thương luôn cả những đứa trẻ lem luốc, làn da đen rám nắng với một buổi học, một buổi đi làm thuê, làm đồng phụ ba mẹ. Tối về các em lại tranh thủ cùng bà đến chùa lễ Phật cầu kinh mà cuối năm vẫn đạt danh hiệu học sinh khá giỏi, chăm ngoan.

Làng quê êm ả, thanh bình như vậy nên mỗi khi lên Sài Gòn làm việc là con lại trông mong đến cuối tuần con lại được về. Bởi vì khi về với quê, là được về với mẹ ba, về với xóm làng và được sống trong sự tĩnh tâm và hạnh phúc nhất.

Con xin cảm ơn người con thương, người thương con, những miền quen thuộc đã cho con chốn nương tựa thật ấm áp, bình an và cho con biết bao kỷ niệm đẹp để mỗi khi đi xa con lại nhớ về…

Bé Hai

Cùng bạn đọc:

Lá thư chia sẻ là tiểu mục từng xuất hiện trên trang Phật giáo-Tuổi trẻ của Giác Ngộ. Nay Giác Ngộ online mở lại mục này để lắng nghe, làm cầu nối cho bạn đọc gửi những chia sẻ của mình tới người thân, người thương. 

Đó có thể là những trăn trở, ước mong, hoặc chỉ là một phút trải lòng, cảm nhận những bước chuyển trong tâm mình và thời tiết...

Bài viết tham gia không quá 800 chữ, gửi về địa chỉ e-mail: phatgiaovatuoitre@gmail.com.

Giác Ngộ online

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Ảnh minh họa

Ứng xử hài hòa khi tham gia hộ niệm

GNO - Tham gia hộ niệm là sự phát tâm cao cả với mong ước trợ duyên cho người vừa mất giữ vững câu niệm Phật, thành tựu cận tử nghiệp trong sạch để sinh về cõi lành.
Bài trên Báo Giác Ngộ số 1166 - Thiết kế: Phòng Mỹ thuật BGN/Tống Viết Diễn

Chân như sám hối cơ hội chuyển nghiệp

GNO - Trong thế gian này không một ai dám tự hào rằng tự thân chưa bao giờ sai trái hay lầm lỗi thì cần gì phải sám hối. Chúng sinh bị vô minh che lấp căn tánh nên không biết rằng con người mỗi khi động chân cất bước có thể đã tạo tội.
Bài trên Báo Giác Ngộ số 1166 - Thiết kế: Phòng Mỹ thuật BGN/Tống Viết Diễn

Los Angeles: Dấu ấn Phật giáo tại Viện Bảo tàng Nhật Mỹ

GNO - Cuộc triển lãm mang tên “Sutra and Bible: Faith and the Japanese American World War II Incarceration” (Kinh điển và Kinh thánh: Niềm tin và sự giam cầm trong Thế chiến thứ II của người Mỹ gốc Nhật) tại Bảo tàng Nhật Mỹ, Los Angeles đã khai mạc vào ngày 26-2 vừa qua.

Thông tin hàng ngày