Má, hoa và món quà an vui

GNO - Má tôi ở nơi miền quê nghèo xa tít mù ấy chắc hổng nhớ hôm nay là 20-10, mà có nhớ chắc gì đã biết là Ngày Phụ nữ VN. Má tôi chắc cũng không rành lắm mấy cái lễ nghĩa ở đời, chúc tụng nhau qua lại kiểu của "người hiện đại" như chốn Sài thành thân thương này.

Nên, nếu nghe những lời chúc hay nếu có được nhận một bó hoa hồng trong ngày này chắc là má tôi sẽ ngượng ngùng, sẽ thẹn thùng (kiểu như một cô gái 20, lần đầu được nghe tỏ tình); rồi sau đó, má tôi sẽ bày tỏ... cảm xúc là sự tiếc tiếc: "Mua hoa chi, răng hổng để dành tiền đi cúng dường Tam bảo, để dành đi chợ hay bỏ ống heo...".

Tôi biết điều đó, vì tôi hiểu má tôi, hiểu người mẹ quê chân chất một đời, tiện tặn một đời nên "tập khí" ấy đã thành thứ phản xạ đương nhiên như thế. Má không "quy ra thóc" những gì tôi sắm cho riêng mình hay làm cho người khác, nhưng má thường tấm tắc tiếc vì tôi mua một món nào cho má hơi hơi nhiều tiền...

Má của tôi là vậy đó, nên tôi thương má tôi cũng vì như vậy đó. Má à, con thương má, con hiểu má, nên con không chúc má bằng thứ ngôn ngữ hoa lá cành mà con vẫn dùng trên những trang viết. Con sẽ chúc má tinh tấn, thường an vui trong giáo pháp.

Rồi, con sẽ không mua quà cho má như má đã từng dặn mà con sẽ dành số tiền ấy, bỏ vào ống heo, cái ống heo con ghi mấy dòng ở ngoài, là, heo sẻ chia với những khó khăn quanh mình... Những ngày này, trên mạng xã hội nhiều người cũng dặn đừng mua hoa, để tiền đó cứu trợ miền Trung lũ lụt...

hoa.jpg

Tháng 10, mùa bão lụt, chúc má an vui, cũng là chúc mình an vui, vì má không an, không hạnh phúc trong Phật pháp thì con cái ở phương trời xa lắc này đâu thể có an vui.


Cũng vậy, khi bạn chúc những người phụ nữ hạnh phúc, tròn đầy niềm vui, tặng cho họ những món quà và họ hoan hỷ thì cũng là bạn đang làm cho mình hoan hỷ đó. Đừng quên, những người phụ nữ là một nửa thế giới, đừng quên, họ có trong chúng ta...

Và, đối với tôi, ngày nào cũng là ngày phụ nữ, điều đó nhắc tôi rằng, ngày nào tôi cũng cần phải biết tôn trọng, quý mến, biết ơn... những người phụ nữ chứ không phải dồn lại một năm chỉ có một vài ngày.

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Tranh dân gian Otsu: Phật tính trong muôn vạn hình hài

Tranh dân gian Otsu: Phật tính trong muôn vạn hình hài

GNO - Trong những câu chuyện dân gian và bức họa miêu tả những loài thú khoác áo nhà sư, nghệ thuật Nhật Bản không chỉ là một lời cảnh tỉnh mà còn nhắc nhở ta ánh sáng giác ngộ không dành riêng cho ai. Dù mang hình hài nào, mọi chúng sinh đều có thể hướng về điều thiện, tìm thấy khả tính sáng suốt bên trong chính mình.
Biết bao ân tình

Biết bao ân tình

GNO - Vào năm 1983, tôi được là “nhân vật chính” trong một bài báo đăng trên Giác Ngộ, khi Phật giáo TP.HCM tổ chức mùa An cư Kiết hạ tập trung đầu tiên tại chùa Vĩnh Nghiêm, sau cột mốc 1975.

Thông tin hàng ngày