Mẹ với nửa ngày Tết quê nghèo

GNO - Với nhiều người, Tết là một dịp vui vầy, sum họp trọn vẹn, những ngày nghỉ đầy thú vị hay những cuộc tham quan rong chơi những cảnh đẹp đất nước. Nhưng, với mẹ tôi, Tết chỉ hiện diện trong buổi sáng ngày mồng một đầu năm.

Quê tôi vốn là một cùng thuần nông nghèo của mảnh đất Quảng Nam lắm nắng mà cũng nhiều giông bão. Suốt một năm dằng dặc, để gia đình có cái ăn, để anh em tôi được đến trường, mẹ phải quần quật với ngọn rau, gốc lúa và bươn chải nơi phố chợ để kiếm từng đồng bạc lẻ.

ban rau.jpg

Chiều 30 mẹ vẫn còn bán từng bó rau - Ảnh: Minh họa

Cho đến chiều 30 Tết, mẹ vẫn còn phải khản giọng mời người ta mua những bó rau, những cây cải cuối cùng để có thêm vài đồng sắm sửa cho Tết. Đêm 30 Tết, mẹ vẫn còn lo dọn dẹp những thứ cần cho một năm mới, lo ngồi đếm lại những đồng bạc lẻ cuối cùng của năm vừa kiếm được ở buổi chợ chiều. Và trong sự mỏi mệt của cả một năm dài, mẹ thường ngủ trước khi mọi người đón giao thừa và dậy thật sớm trong ngày đầu năm.

Buổi sáng đầu năm, điều đầu tiên mẹ làm là lì xì cho anh em tôi mỗi đứa vài đồng lấy hên. Buổi chợ chiều cuối năm, mẹ không quên đi đổi những đồng tiền lẻ thật mới để lì xì cho con cháu trong nhà và hàng xóm. Rồi, sau khi nấu nướng để cúng đầu năm xong, trên chiếc xe đạp cà tàng, mẹ đèo em tôi về quê ngoại thắp hương và đi thăm bà con xóm giềng thân thuộc. Buổi sáng mùng một vội vã qua nhanh để rồi trưa mẹ lại phải về nhà lo chuyện trong nhà.

Thế là xong một cái Tết với mẹ rồi!

Chiều mồng một, mẹ lại ra đồng nhổ cỏ, bắt sâu cho những luống cải mới cấy, lo chăm cho luống rau vừa ra lá non. Lặng lẽ, âm thầm, mẹ một mình cặm cụi giữa cánh đồng rau với nắng chiều và gió xuân. Rồi mẹ lại tranh thủ nhổ cải, bó rau để sáng sớm mùng hai kịp buổi chợ Tết. Lại quần quật, lại miệt mài tiếp theo cái vòng năm cũ.

Cứ thế, năm nào Tết của mẹ tôi cũng chỉ là nửa ngày mồng một. Nửa ngày của những phút nghỉ ngơi, những thời khắc hiếm hoi tay chân được thoải mái, đầu óc bớt lo toan. Người ta chơi Tết đến cả 10 ngày, nửa tháng vẫn còn than là chưa hết vui Xuân. Vậy mà Tết của mẹ chưa có năm nào kéo dài quá 2 giờ chiều ngày mùng một.

Chắt chiu cả từ những chút thời gian đáng ra được ngơi nghỉ, mẹ một đời hi sinh để mong anh em tôi được có cơm ăn áo mặc, được học hành bằng bạn bằng bè. Năm tháng cứ qua đi, Tết hờ hững xuôi trên mái đầu mẹ đã dần bạc trắng. Chưa một lời than van, chưa một lần tiếc nuối, mẹ cứ bình nhiên đi về phía Tết, để rồi bằng lòng với nửa ngày mồng một ngắn ngủi.  

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Phân ban Ni giới T.Ư viếng tang Ni trưởng Thích nữ Hải Nghĩa

Vĩnh Long: Phân ban Ni giới T.Ư viếng tang Ni trưởng Thích nữ Hải Nghĩa

GNO - Chiều 12-3, Phân ban Ni giới T.Ư do Ni trưởng Thích nữ Như Như, Phó trưởng Thường trực Phân ban làm trưởng đoàn, cùng chư tôn đức Ni trong Thường trực Phân ban đến chùa Thiên Phước (tỉnh Vĩnh Long) viếng tang Ni trưởng Thích Nữ Hải Nghĩa, cố vấn Phân ban Ni giới T.Ư, Chứng minh Phân ban Ni giới tỉnh.
Bài trên Báo Giác Ngộ số 1341 - Thiết kế: Phòng Mỹ thuật BGN/Tống Viết Diễn

Khói xuân trên bến đạo

GNO - Mỗi độ Tết về, khi sắc đào phai còn vương nơi hiên nhà, người Việt lại tìm đến chùa như tìm một dòng suối trong để rửa nhẹ bụi trần. Đi lễ đầu năm không phải là nghi thức cầu kỳ, mà là một cuộc trở về với phần lặng nhất trong tâm mình.
Phù điêu mô tả Thái tử Siddhartha từ giã ngựa Kiền-trắc

Hình tượng con ngựa trong Phật giáo

NSGN - Hình tượng con ngựa xuất hiện trong nhiều kinh sách Phật giáo như một biểu trưng mang tính giáo dục và triết học, phản ánh tiến trình điều phục tâm và thực hành con đường giải thoát.

Thông tin hàng ngày