Mùa xuân đi qua

Ảnh: Hoàng Anh
Ảnh: Hoàng Anh
0:00 / 0:00
0:00
GNO - Tết đến mang theo niềm vui đoàn viên, nhưng Tết qua đi cũng để lại bao nỗi bịn rịn. Mới hôm nào, những người con xa quê còn háo hức trở về Quảng Trị, đón một cái Tết trọn vẹn bên gia đình, mà nay đã phải tất bật rời đi, tiếp tục hành trình mưu sinh nơi đất khách.

Đâu đó trên những chuyến xe rời quê vào Nam, lòng người vẫn còn vương vấn hơi ấm gia đình, ánh mắt người ở lại dõi theo đầy thương nhớ.

Những ngày mùng 4, mùng 5 Tết, khi sắc mai vàng chưa kịp phai, những chuyến xe từ Quảng Trị vào TP.HCM đã bắt đầu đông nghịt người. Dọc các bến xe Đông Hà, thị xã Quảng Trị, hay ven quốc lộ 1A, từng đoàn người lỉnh kỉnh hành lý, tay xách nách mang nào bánh tét, ruốc bông, củ kiệu… được mẹ gói ghém kỹ càng. Đó không chỉ là chút quà quê cho con mà còn là tình thương, là nỗi nhớ được gửi theo vào chốn xa.

Tôi được người bạn nhờ chở đứa con gái vào Thành phố đi học, đứng bên quốc lộ, chứng kiến giây phút chia tay bao giờ cũng nghẹn ngào. Những người mẹ, người cha cứ dặn dò mãi: "Con đi cẩn thận nghen!", "Nhớ giữ gìn sức khỏe, có chi thì gọi về cho ba mẹ!",... Bất giác, tôi lại nhớ về ngày xưa, có đôi lần mẹ tiễn tôi đi học, nhìn bóng tôi dần xa mà hai hàng nước mắt chảy dài trên gò má nhăn nheo của mẹ. Giờ nghĩ lại, thấy thương mẹ quá chừng!

Sau chặng đường dài mười mấy tiếng trên xe khách, Thành phố hiện ra với những con đường đông đúc, những tòa nhà san sát cùng nhịp sống vội vã. Tết qua đi, cuộc sống thường nhật lại tiếp tục vận hành. Người ta trở lại công việc với những dự án, công trình; những bạn sinh viên lại gác nỗi nhớ nhà để tiếp tục lên giảng đường vì một tương lai phía trước; những xí nghiệp lại sáng đèn, công nhân bắt đầu ca làm mới; những khu chợ sớm lại rộn ràng tiếng rao bán...

Người ta vẫn thường nói "thời gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ", mới đó mà đã hết Tết. Một mùa xuân đã đi qua. Một năm mới lại bắt đầu, một hành trình mới lại mở ra. Chỉ mong rằng, dù bận rộn đến đâu, mỗi người vẫn nhớ về nguồn cội, giữ gìn những giá trị truyền thống, nuôi dưỡng lòng biết ơn, từ mẫn để sống một đời thật ý nghĩa.

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

"Nếu Bà-la-môn nào siêng năng, tùy thời cúng dường, cung kính, lễ bái, phụng sự ba thứ lửa thì sự bố thí này đưa đến an vui. Là ba thứ lửa nào? Một là lửa cội nguồn, hai là lửa gia đình, ba là lửa phước điền"

Ba loại lửa

NSGN - Tôi nghe như vầy: Một thời, Đức Phật du hóa trong nhân gian ở nước Câu-tát-la rồi đi dần đến và ngụ tại vườn Cấp Cô Độc, trong rừng Kỳ-đà, thuộc nước Xá-vệ.
Các hoàng tử Duy Ngô Nhĩ, Bezeklik, Hang động 9, c. Thế kỷ VIII - IX sau Tây lịch, tranh tường - Bảo tàng Dân tộc học, Berlin

Dấu ấn một nghìn năm Phật giáo của người Duy Ngô Nhĩ trên Con đường tơ lụa

GNO - Ngày nay, người Duy Ngô Nhĩ được biết đến chủ yếu như một cộng đồng Hồi giáo sinh sống tại khu vực Tân Cương (Trung Quốc). Thế nhưng, ít ai biết rằng trong gần một thiên niên kỷ, dân tộc này từng là một trong những lực lượng quan trọng góp phần bảo tồn, phát triển và lan tỏa Phật giáo trên Con đường tơ lụa.
Ảnh: Tư liệu PGH

Tăng-già, lá cờ của Phật giáo

GNO - Cũng giống như những thanh thiếu niên thường muốn làm khác với cha mẹ để khẳng định bản thân, nhiều người mới theo Phật giáo ở các nước ngoài châu Á cũng đang trải qua một giai đoạn tương tự: họ muốn vượt ra khỏi những khuôn khổ của Phật giáo truyền thống.

Thông tin hàng ngày