Sài Gòn mùa giãn cách: "Đừng khóc nữa con nhé!"

0:00 / 0:00
0:00
GNO - Tiết trời đã chuyển sang thu, những cơn mưa đầu mùa lần lượt kéo đến trên mảnh đất Sài Gòn này. Mùa thu năm nay, Sài Gòn thật buồn và vắng lặng bởi dịch bệnh Covid-19 đang hoành hành.

Đứng trước những khó khăn, mất mát của người dân Sài Gòn, một người con Phật, được nuôi dưỡng hạt giống từ bi bằng giáo lý mầu nhiệm của Ngài, tôi phó mặc bản thân để ngày đêm chung tay giúp đỡ các bệnh nhân bị nhiễm Covid-19.

Bằng những công việc nhỏ nhoi thôi, nhưng tôi tin rằng nỗ lực của mình sẽ có ý nghĩa, nhằm giúp các bệnh nhân phục hồi sức khỏe trong cuộc chiến chống lại con virus Corona này.

Hằng ngày, tôi tham gia công tác hỗ trợ bình oxy miễn phí tại một ngôi chùa địa phương, ngoài ra còn hỗ trợ vận chuyển những phần rau củ quả, thuốc men đến bà con trong khu cách ly, bệnh viện dã chiến. Những lúc thế này, tôi nhận ra được tình người thật ấm áp làm sao. Những chuyến xe khắp mọi miền tổ quốc hỗ trợ lương thực, nhu yếu phẩm hướng về miền Nam thân yêu, để chia sẻ chút lòng "một miếng khi đói bằng một gói khi no".

Tình người trong đại dịch Covid-19

Tình người trong đại dịch Covid-19

Và đây cũng chính là khoảng thời gian quý báu để tôi hiểu được quy luật cuộc sống này là vô thường, ranh giới giữa sự sống và cái chết rất mong manh, ngắn ngủi. Có một kỷ niệm buồn mà có lẽ tôi không bao giờ quên được. Một buổi sáng, tôi nhận được cuộc gọi khẩn khi bình minh vẫn chưa ló dạng, đầu dây bên kia giọng đượm buồn của một anh thanh niên khoảng đôi mươi: “Thầy ơi, ba con mất rồi!”. Tôi cảm nhận sự đau thương của người bạn trẻ qua từng tiếng nói nghẹn ngào.

Thế nhưng, nỗi đau lại càng chồng chất khi khoảng chiều hôm ấy, tôi tiếp tục nhận được tin mẹ anh ấy cũng đã trút bỏ hơi thở cuối cùng, tạm biệt dương gian để về cõi Phật mất rồi. Cuộc sống này là một chuỗi tuần hoàn sinh - lão - bệnh - tử, nó bao phủ cả vạn vật trên thế gian. Dịch bệnh xảy ra đã cướp đi bao sinh mạng người. Tôi chỉ còn biết ngậm ngùi động viên em: "Thôi cố lên, đừng khóc nữa, con nhé!" dẫu biết rằng, nỗi đau này làm sao một sớm, một chiều có thể nguôi ngoai.

Sài Gòn, thành phố lại tiếp tục những ngày giãn cách để phòng chống dịch bệnh. Tôi mong rằng, chúng ta hãy cùng nhau cố gắng để vượt qua và hãy cùng nhau viết tiếp những câu chuyện về tình người trong mùa dịch này. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Tôi tin là như thế!

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Ảnh minh họa

Khoảng trống

GNO - Như một thói quen, mỗi tháng một lần, tôi lại dành thời gian sắp xếp đồ dùng trong căn phòng nhỏ của mình. Sách vở, thuốc men, quần áo, đồ lưu niệm... đầy ắp. Loay hoay một hồi, cái gì cũng không muốn bỏ. Tôi sắp đi sắp lại, chuyển từ góc này sang góc khác, mọi thứ vẫn y nguyên, không có gì thay đổi.
[Podcast] Ni sư Thích nữ Hương Nhũ: Điều tâm đắc nhất ở Báo Giác Ngộ chú trọng chất lượng nội dung tin, bài

[Podcast] Ni sư Thích nữ Hương Nhũ: Điều tâm đắc nhất ở Báo Giác Ngộ chú trọng chất lượng nội dung tin, bài

GNO - Ni sư Thích nữ Hương Nhũ, Phó Trưởng Phân ban Ni giới T.Ư, Phó Trưởng khoa Phật học từ xa - Học viện Phật giáo VN tại TP.HCM, trụ trì chùa Thiên Quang (TP.HCM) chia sẻ cùng Podcast: Điều tâm đắc nhất ở Báo Giác Ngộ là sự chuẩn mực, luôn chú trọng chất lượng nội dung tin, bài. 
Mở rộng lòng từ: Nhà nghèo bệnh ung thư

Mở rộng lòng từ: Nhà nghèo bệnh ung thư

GNO - (MRLT 1330 - 2025) Chị Nguyễn Thị Huệ, sinh năm 1971, tạm trú tại 231/41B Bình Tiên, P.Bình Tiên (TP.HCM) bị phát hiện K ác tính sau khi khám bệnh tại Bệnh viện Chợ Rẫy, TP.HCM.

Thông tin hàng ngày