Sài Gòn mùa giãn cách: Người trở về, còn lòng tôi hướng về...

Sài Gòn những ngày giãn cách - Ảnh: Ngô Trần Hải An
Sài Gòn những ngày giãn cách - Ảnh: Ngô Trần Hải An
0:00 / 0:00
0:00
GNO - Sài Gòn miền đất hứa với những người dân quê như tôi. Sài Gòn mở lòng bao bọc những phận người nhỏ bé. Ai đã từng đến và đi đều biết ơn mảnh đất này.

Khi Sài Gòn bị bệnh, người lựa chọn trở về, còn tôi ở lại. Chính sách thắt lưng buộc bụng, như bản chất nguyên sơ của người xứ Nghệ, tôi muốn nán lại Sài Gòn vì niềm tin ngày mai tươi đẹp, tôi sẽ tiếp tục sự nghiệp trồng người của mình.

Suốt ngày dài lại đến đêm thâu, tôi miệt mài với thế giới của sách, của cộng đồng mạng để tích lũy kiến thức, nắm bắt thông tin và chia sẽ những điều tốt đẹp. Tôi nhỏ bé, không thể góp những lớn lao cho công cuộc chống dịch ngoài kia, cho nên chỉ có thể làm được những điều bình thường, hi vọng truyền được năng lượng tích cực với những người xung quanh.

Tôi dành thời gian trả lời những tin nhắn trên nhóm gia đình, thông báo cho mọi người ở quê rằng mình vẫn ổn, rồi trò chuyện cùng học trò, bạn bè để giải tỏa những căng thẳng không đáng có và loại trừ những bi cảm trong tâm hồn.

Buổi tối, tôi dành thời gian để nghe những bài pháp thoại của Phật giáo. Lúc này ai cũng cần có một tín ngưỡng để làm điểm tựa cho tâm hồn mình. Tôi đã chọn giáo lý nhà Phật và thấy lòng mình thuần giãn. Những lúc tuyệt vọng nghe những lời giảng chân lý lại chạm gần hơn với hy vọng. Tôi “kích” nguồn sống của mình lên mỗi ngày và thấy vững tin hơn.

Đại dịch xảy đến, tôi nghĩ rằng, mỗi người chúng ta có nhiều những bài học lớn. Bài học về sự vun tém, tích trữ để phòng thân. Bài học về sự hy sinh, trải lòng, sẻ chia. Bài học về sự vô thường. Và rất nhiều những bài học về nhân sinh...

Ai sống trên đời mà không trải nghiệm đắng cay, mỗi đoạn đời nghiệm lại ta lại thấy mình trưởng thành hơn. Khi dịch bệnh đã được kiểm soát, chúng ta bước vào cuộc sống bình thường mới, bạn sẽ hoạch định chiến lược nào cho bản thân? Hãy tự vạch đường vẽ lối cho mình, vì cuộc sống đang tiếp diễn, đừng suy diễn nó là ngõ cụt đường cùng. Bản thân mình, tôi mong sớm ngày sẽ lại đến trường, để kết nối những tri thức với các em học trò nhỏ thân thương.

Từ Sài Gòn, tôi gửi về quê hương Nam Đàn tình yêu và sự thấu hiểu, cảm ơn mảnh đất cằn cỗi đã nuôi tôi khôn lớn. Từ Sài gòn, trước cửa sổ phòng X trong ngõ hẻm ở Bình Trị Đông, Bình Tân tôi muốn nói rằng: “Tôi yêu Sài Gòn như cách tôi yêu quê cha đất mẹ”.

Sài Gòn mau khỏe lại nhé. Thương!

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Hòa thượng Thích Huệ Công, Trưởng ban Đại diện Phật giáo người Hoa tại TP.HCM chúc Tết đến Tăng Ni, cộng đồng người Hoa - Ảnh: Hạnh Ý/BGN

TP.HCM: Trang nghiêm Lễ khai kinh mùng 2 Tết của Phật giáo người Hoa tại chùa Vạn Phật

GNO - Trong không khí rộn ràng của mùa xuân mới, sáng mùng 2 Tết, Ban Đại diện Phật giáo người Hoa TP.HCM đã trang nghiêm tổ chức Lễ khai kinh, khánh tuế và họp mặt đầu năm tại chùa Vạn Phật (phường An Đông, TP.HCM). Đây là một sinh hoạt truyền thống đầy ý nghĩa của cộng đồng Phật giáo Hoa tông mỗi độ xuân về.
Chư Tăng chùa Da (P.Vinh Lộc) trao tặng thư pháp đến du khách và Phật tử

Nghệ An: Người dân về chùa cầu an, gieo duyên lành đầu năm

GNO - Sau thời khắc giao thừa thiêng liêng chuyển giao giữa năm cũ và năm mới Xuân Bính Ngọ - 2026, trong tiếng chuông trống Bát-nhã ngân vang, đông đảo người dân đã hoan hỷ trở về các tự viện trên địa bàn tỉnh để dâng hương lễ Phật, cầu nguyện quốc thái dân an, gia đình hạnh phúc.
Một nhành lan cũng lễ Phật, cũng hướng hết lòng về chốn từ bi. Chúng tôi biết nó là “Nghinh xuân”

Nghinh xuân

GNO - Có một điều, tôi luôn nhớ một cành lan đầu tiên, một cái Tết lần đầu có điểm tô. Hồi xưa, không có hoa cỏ gì nhiều. Cỏ thì nhiều, hoa rất hiếm. Ngày Tết kiếm được vài cành đào rừng, ra tận nhà bác Hai xin về, cắm trong lu nước bên hông nhà, đã thấy vui như Tết.

Thông tin hàng ngày