Thơ của Trường Khánh & Đỗ Trọng Khơi

GN - Chuông gió, Hình và bóng - hai bài thơ đăng trên trang Văn nghệ - Giác Ngộ số 721, ra ngày 30-11-2013...

chuong gio.jpg

Ảnh: Nguyên Hân

Chuông gió

Nắng vàng rơi đầu ngõ,

Vang ngân lời chuông gió,

Vi vu suốt buổi trưa,

Trầm hương thơm giờ ngọ.

Trời tĩnh mặc cao xanh,

Chim líu lo chuyền cành,

Bỏ sau lưng quãng nắng,

Tình khúc trưa dỗ dành.

Lọn gió rung theo chuông,

Niệm kinh thơ - cội nguồn,

Lần tràng trưa tâm định,

Quán sâu đời - trầm luân.

Chuông gió nương theo gió,

Không gió chuông chẳng ngân,

gió - chuông bất khả phân,

gió  -  chuông luôn gắn bó.

Chuông gió rung ngân nga,

Thiền âm - nhạc mặn mà,

Rụng rơi về muôn hướng,

Cùng tháng ngày lặng qua.

Trưa nghe chuông gió gọi,

Lữ khách muôn dặm về,

Bờ kia ai đứng đợi?

Gót mòn dấu sơn khê.

Trường Khánh

-------------------------------------

Hình và bóng

Ai rằng: nước chảy đá mòn

ngàn năm nước chảy hao mòn

nước không?

Đầu nguồn thưa với bể đông

trên đời duy cái tính Không

không mòn

Tay đỡ nước, tay bồng non

soi hình, mới thấy chỉ còn bóng thôi

Một mai cát bụi về trời

nước - non ai gặp bóng tôi

cất giùm.

Đỗ Trọng Khơi

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Ảnh: Dân Trí

Danh sách 29 xã lên phường tại TP.HCM

Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM đã thống nhất chủ trương thành lập đơn vị hành chính đô thị trên địa bàn TP đối với 29 xã đạt đủ 9/9 tiêu chí theo quy định tại Điều 5 Nghị quyết 112/2025 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội.
Ảnh: Pixabay

Nếu Đức Phật đi giữa thế giới hôm nay…

GNO - Hơn hai nghìn năm trước, Thái tử Tất-đạt-đa dạo qua bốn cửa thành, tận mắt chứng kiến cảnh già, bệnh, chết của chúng sanh. Ngài nhận ra bản chất khổ đau của kiếp người và rời bỏ hoàng cung, đi tìm con đường giải thoát cho nhân loại.

Thông tin hàng ngày