Cõi Bụt bao dung

0:00 / 0:00
0:00
GNO - Hàng năm, cứ độ Thu về, vào dịp 20-11, lòng con lại bồi hồi nhớ lại khoảnh khắc cách đây hơn 8 năm khi con xin Thầy đi xuất gia.

Buổi tối hôm đó, con đi làm về chùa, trên tay cầm món quà tặng Thầy. Đến gần bên Thầy, con từ tốn bạch:

- Con bạch Thầy! Con đi xuất gia ạ.

Thầy mỉm cười:

- Con mà đi xuất gia à?

Con lặng lẽ nhìn Thầy. Hai hôm sau, con mặc áo tràng trang nghiêm, trong lòng tràn đầy hoan hỷ, chắp tay bạch Thầy:

- Con bạch Thầy, con xin xuất gia làm đệ tử của Thầy. Xin Thầy tiếp độ con ạ.

Lúc này, Thầy nhìn con hiền từ:

- Được rồi, con thu xếp công việc rồi ở chùa luôn nhé.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

... Dù năm tháng trôi qua nhưng con vẫn chỉ là chú tiểu sơ cơ mới bước vào đạo, với bao tập khí xấu dở ngoài đời chưa được gột sạch. Con đã có những sơ thất về tứ uy nghi của người xuất gia mà gây ra không ít những lỗi lầm, khiến Thầy phải nhọc lòng nhắc nhở con.

Song mặc dù bề ngoài Thầy tỏ ra nghiêm khắc với con nhưng bên trong Thầy luôn hiểu và thương con, ôm ấp con vào lòng mỗi khi con vấp ngã, khổ đau. Con cảm nhận như đang được trở về cõi Bụt bao dung vậy.

“Nhớ lời Ta:

Con nên biết thân này là tạm bợ

Giáo Pháp Như Lai mãi nhiệm màu

Đạo thịnh suy một tay con gánh vác

Này con Ta, hãy gắng công tu tập

Để bánh xe Chánh pháp mãi trường tồn".

Lời Thầy răn sao mà da diết thế

Tấm nâu sòng giản dị nét thanh cao

Vâng lời Thầy, con chuyên tâm tu học

Đem phúc lành san sẻ khắp muôn nơi.

Rồi một mai nên người thành đạo nghiệp

Công tu hành con báo trọn đức ân!

Bạch Thầy! Từ nay con xin nguyện sống tỉnh thức trong từng hơi thở. Luôn để tâm rỗng lặng, không để tâm mình vùi lấp dưới vũng bùn lầy phiền não, vọng tưởng tạp loạn, khởi niệm hơn thua bỉ thử như những người thế gian. Con hứa sẽ cố gắng tu học để vững vàng trước những ngọn gió thuận nghịch cõi này.

Con xin thành tâm tạ ơn Thầy với lòng biết ơn sâu sắc và thành kính!

Đệ tử

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Nhà thơ Trần Quê Hương (Hòa thượng Thích Giác Toàn) - Ảnh: ĐTVĐ

Từ cõi Đạo đến cõi Đời (cảm nhận về thơ của Trần Quê Hương - Hòa thượng Thích Giác Toàn)

GNO - Trong dòng chảy văn học Phật giáo Việt Nam, truyền thống Thiền sư làm thơ từ thời Lý - Trần đã định hình một diện mạo đặc thù. Đối với các bậc xuất thế, thơ ca là phương tiện thiện xảo - nhịp cầu ngôn từ hiển lộ trạng thái chứng ngộ và lưu lại năng lượng an lành cho nhân gian.
"Nếu Bà-la-môn nào siêng năng, tùy thời cúng dường, cung kính, lễ bái, phụng sự ba thứ lửa thì sự bố thí này đưa đến an vui. Là ba thứ lửa nào? Một là lửa cội nguồn, hai là lửa gia đình, ba là lửa phước điền"

Ba loại lửa

NSGN - Tôi nghe như vầy: Một thời, Đức Phật du hóa trong nhân gian ở nước Câu-tát-la rồi đi dần đến và ngụ tại vườn Cấp Cô Độc, trong rừng Kỳ-đà, thuộc nước Xá-vệ.

Thông tin hàng ngày