GNO - Khu chợ đồ cũ gần nhà Kai, lúc nào cũng tấp nập như một mê cung chứa đựng những câu chuyện xưa cũ. Nơi đây có những chiếc đèn dầu hoen gỉ nằm im lìm cạnh những con búp bê sứ sứt môi buồn bã, và những chồng sách cũ kỹ tỏa ra mùi giấy mốc đặc trưng như một lời thì thầm của thời gian…
GNO - Cuộc gọi kết thúc, bên tai tôi vẫn còn văng vẳng tiếng nói của một người chị ngoài miền Bắc xa xôi vẫn chưa có dịp đặt chân đến miền sông nước: “Chị nghe bảo, bây giờ, người ta không còn đi chợ nổi nhiều như xưa nữa, phải không em?”.
GNO - Đem con từ phố về lại nơi chôn nhau cắt rốn. Con học ở ngôi trường cấp 2 cách nhà khá xa, tôi thu xếp công việc đưa đón mỗi ngày.
GNO - Minh dùng chìa khóa riêng mở cửa rồi đem đồ từ cốp ô-tô vào nhà. Chưa đầy mười phút, nửa gian phòng khách cũng là phòng ngủ rộng tám mét vuông đã chật kín túi lớn hộp nhỏ. Cô lần lượt sắp xếp chúng vào từng vị trí khác nhau.
GNO - Sáng Chủ nhật, Hạnh thức dậy thật sớm, hớn hở vác ba lô cùng mẹ lên thành phố thăm ngoại. Sau bốn giờ ngồi xe đò ê ẩm, cuối cùng Hạnh và mẹ cũng tới nơi. Nhà cậu ở là ngôi biệt thự đồ sộ nằm mặt tiền, trên một con đường trung tâm thành phố, nơi có đông người qua lại nhộn nhịp.
GNO - Tôi nói với chị, bao giờ chiếc cầu bắc ngang con sông đầu xóm mình xây xong thì khi đó tôi sẽ trở lại.
GNO - Thời tiết lạnh cắt da. Những cơn mưa bên mỏm vôi hàng nhiệt độ xuống thêm mấy bậc. Bãi bồi tung cát tít tròn cạnh cái thuyền thúng úp ngược. Lão Tư ràng quấn mấy vòng dây dừa vào bắp tay, gồng vai kéo căng tấm bạt che lều. Lại một đêm trở gió.
GNO - Tôi gọi anh là “anh Ba” cho thân tình. Đường khuya, những ngọn đèn thành phố trổ xuống mặt đường đã bắt đầu nhòe mờ. Đèn lúc nào cũng thế thôi, chẳng có thay đổi gì, nhưng có lẽ càng về khuya phố càng vắng vẻ và sương càng phủ mờ các ngả đường, hẻm nhỏ nên tôi có cảm giác đèn mờ hơn ban nãy.
GNO - Dãy nhà trọ cuối Chạp trở nên thưa dần rồi lặng ngắt. Đơn giản là người lao động lũ lượt về quê ăn Tết, dù họ có ở xa tận Trung hay miền Bắc. Duy chỉ còn một phòng thì cửa vẫn mở, đèn vẫn sáng mỗi khi phố thị về đêm.
GNO - Chênh chao, lắc lư - cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Buồn, tủi, uất – nhiều khi tôi thậm xưng nghĩ nỗi đau của mình còn hơn cuộc đời sáu mươi năm của một người bình thường nào đó.
GNO - Đứa con nuôi vừa qua đời. Nó còn thơ dại quá, chưa đầy một tuổi mà đã đoản mệnh. Ngày đem chôn nó, ông Năm khóc hết nước mắt. Mới hôm kia còn tung tăng bơi lội, vậy mà... Cũng như số phận của những anh chị nó được nuôi trước đây, tất cả đều lần lượt bỏ ông mà ra đi.
GNO - Ba chú chim được thả ra, theo phản xạ tự nhiên, chúng bay vút lên trời cao. Nhưng rồi thoáng chốc, chúng lại bay ngược trở về lồng. Dù không hiểu biết tiếng người, không biết bà lão đã thì thầm vào tai chúng những gì, nhưng chúng biết tấm lòng bà lão từ bi như Bồ-tát.
GNO - Niềm vui quá lớn với một học sinh nhưng sao Khánh vẫn thấy thiếu vắng một cái gì. Và Khánh hiểu đó chính là bà nội. Niềm vui hay nỗi buồn của Khánh đã không còn bà để san sẻ. Đêm đêm Khánh phải thắp nhang thêm một bàn thờ. Bà nội đã mất!...
GNO - Cái tin chị đi tu làm ai cũng ngỡ ngàng. Bọn thanh niên trong khu phố tiếc hùi hụi vì từ nay không còn ai để theo đuổi, trêu ghẹo. Người già, nhất là những người chuộng trang phục áo dài, áo bà ba lấy làm buồn lắm, bởi chị là một cô thợ may may đồ kiểu xưa rất đẹp.
GNO - Ba hôm rồi không thấy các em Kha, Nhi, Long đến lớp, Thư sốt ruột. Cơn bão vừa rồi mạnh quá, dù đã chuẩn bị trước nhưng những hậu quả mà nó để lại thì không thể lường trước được.
GNO - Bố mẹ cầm số tiền này đưa em Phong ra lên phố khám bệnh đi ạ! Trung ngồi gắp từng đồng tiền lẻ từ trong bụng con heo nhựa ra vuốt lại cho phẳng phiu, lẩm nhẩm đếm… được gần 2 triệu đồng. Cậu quyết định đưa tất cả số tiền tiết kiệm được cho bố mẹ để dẫn em trai đi khám bệnh.
GNO - Mùa mưa đã qua từ tháng trước, ấy vậy mà từ sáng sớm đến giờ mưa cứ rơi rỉ rả không ngớt.
GNO - Nó nhớ những ngày sống ở Nha Trang. Nhà nó tận sâu trong ngách nhưng Trung thu nào cũng tưng bừng rộn rã. Tiếng cắc tùng tùng len vào những căn nhà ổ chuột, mùi bánh nướng, bánh nếp sực nức được bày bán trên phố xộc vào mũi, nó phải phồng ngực lên mà hít.
GNO - Năm tôi chính thức nhận quyết định bổ nhiệm về ngôi trường tiểu học vùng sâu heo hút trên đồi cũng là năm Bé đủ tuổi vô lớp mẫu giáo lớn. Cô bé khuyết tật, con một người mẹ cũng khuyết tật, là cái nghịch cảnh nhân đôi lần đầu tiên tôi gặp.
GNO - Có lần tôi hỏi mẹ thích sống ở biển hay ở núi, tôi sẽ đưa mẹ đến đó mà sống những tháng ngày sau tiếp. Hoặc mẹ muốn sống ở bất kỳ nơi nào trên đất nước Việt Nam xinh đẹp này cũng được. Đời mẹ long đong vất vả. Đã đến lúc mẹ tôi sống cho mình, tận hưởng cuộc sống trong những không gian mà mẹ thích.