Thân này không phải của riêng ta...

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa
0:00 / 0:00
0:00
GNO - Có một điều tưởng như nghịch lý mà lại vô cùng thật: càng trẻ, con người càng chủ quan bất cẩn với thân mình. Tuổi trẻ là một thứ men say, khiến người ta sống như thể thân này là vĩnh cửu. Nhưng đời vốn vô thường, thân lại càng mong manh.

Ăn uống vội vàng, thức khuya triền miên, ngồi lỳ bên màn hình, lười vận động, xem nhẹ nghỉ ngơi... khiến thân thể dần bị bào mòn mà không hề hay biết.

Một nghiên cứu quốc tế do Đại học Nam Úc công bố vào năm 2025 đã khảo sát hơn 293.770 thanh thiếu niên từ 12 đến 17 tuổi, trải rộng trên 73 quốc gia thuộc 5 khu vực của Tổ chức Y tế Thế giới. Kết quả khiến người đọc không khỏi chạnh lòng: có đến 85% không vận động đủ mức khuyến nghị, 80% không ăn đủ rau quả, 50% thường xuyên dùng thức ăn nhanh, 39% tiêu thụ quá nhiều nước ngọt, và 32% dành quá nhiều thời gian trước màn hình. Tổng cộng, hơn 92% mang trong mình ít nhất hai hành vi không lành mạnh. Những con số khô khan, nhưng phía sau đó là những thân thể trẻ trung đang bị bào mòn từng ngày, là bao tâm trí đang bị cuốn vào vòng xoáy của tốc độ, tiện nghi và thói quen vô thức.

Những điều ấy không đơn thuần là “vấn đề tuổi trẻ” - mà là những hạt giống không tốt đang âm thầm gieo vào thân và tâm, từng ngày, từng giờ. Đức Phật dạy, mọi hành động đều là nghiệp và nghiệp thì không bao giờ mất. Khi đủ nhân đủ duyên, quả sẽ trổ như một lẽ tự nhiên. Một thân thể bị bỏ mặc, bị lạm dụng, bị xem thường sẽ phản kháng - không bằng lời, mà bằng sự suy sụp. Và đột quỵ chính là tiếng chuông cảnh tỉnh của thân tứ đại, nhắc nhở người trẻ phải quay về gìn giữ lấy chính mình.

Thân người, theo giáo lý đạo Phật là cực kỳ khó được. Phật ví thân người quý giá như con rùa mù nổi lên giữa đại dương mênh mông, đúng lúc có vòng gỗ trôi dạt đi qua. (Tạp A-hàm kinh - số 1296). Một khi đã có được thân người, lại sinh ra đủ lục căn, có trí tuệ để suy xét, có phước phần được học đạo, thì việc đầu tiên phải làm không phải là tận hưởng, mà là trân quý và tu sửa. Nhưng tiếc thay, giữa thời đại tiện nghi, người ta sống như thể thân này là sở hữu vĩnh viễn của mình. Họ ăn uống bất chấp, làm việc kiệt sức, vui chơi phóng túng, ngủ không giờ giấc và xem nhẹ nghỉ ngơi. Khi tâm tham cầu hưởng thụ quá lớn, còn trí để điều phục thân tâm thì quá nhỏ, người ta mải lo chạy theo bao nhiêu thứ ngoài thân, mà quên mất rằng nếu thân này suy sụp, thì mọi mộng tưởng cũng thành hư vô.

Phật từng dạy trong kinh Pháp cú rằng: “Thân là thành kiên cố, hãy giữ như lính canh tỉnh táo, dùng trí tuệ làm khí giới, đánh đuổi ma quân”. Lời dạy ấy không phải để dành cho người già yếu, mà cho bất kỳ ai biết quý trọng từng hơi thở, từng bước chân, từng nhịp tim đang còn đập. Giữ gìn thân không chỉ là vì sức khỏe, mà là vì đó là phương tiện tu hành, là nền tảng để phát khởi trí tuệ và từ bi. Nếu không có thân này, ta không thể nghe pháp, hành thiền, niệm Phật, làm lành... Và nếu thân này mất đi vì vô minh, thì cả con đường giải thoát cũng mất theo.

Tuổi trẻ không dài như người ta tưởng. Có những người mới hôm qua còn khỏe mạnh, hôm nay đã nằm mê man trên giường bệnh. Có những ước mơ dang dở không phải vì nghèo hay thiếu tài năng, mà vì thân này không thể gánh nổi nữa. Và có những cái chết đến không báo trước, chỉ vì một thời gian dài sống buông thả, coi thường những dấu hiệu mà thân thể đã cố gắng gióng lên. Người trẻ cần học một chữ “dừng”: dừng để biết mình đang đi quá nhanh; dừng để nghe lại thân tâm; dừng để đặt lại câu hỏi: “Ta đang sống, hay đang tiêu hao từng ngày đời mình trong vô thức?”.

Tu không chỉ là việc ở chùa, không chỉ là đắp y hay tụng kinh. Tu là ngay trong từng việc nhỏ: ăn uống, ngủ nghỉ, làm việc, giải trí lành mạnh, khoa học; thể dục thể thao đều đặn; không tham công tiếc việc, biết quay về trong từng hơi thở, chánh niệm trong từng bước đi... Đó là thân quán niệm xứ - là cội gốc tu hành theo Tứ niệm xứ - điều mà đức Phật đã chỉ dạy rất sớm. Ai giữ được thân trong tỉnh thức, người ấy giữ được cả mạng sống và tương lai.

Và cuối cùng, khi ta biết thân này không phải của riêng ta, thì ta sẽ không còn sống vội, sống ẩu. Ta sẽ chăm sóc nó như một vị khách quý, như một ngọn đèn sắp tắt - vừa thương, vừa giữ, vừa biết ơn. Bởi không ai biết được ngày mai sẽ đến hay không, chỉ có hiện tại là thật. Và hiện tại là cơ hội để sống tỉnh thức trong từng mỗi sát-na.

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Đi cùng Giác Ngộ: Những chia sẻ từ trái tim

Đi cùng Giác Ngộ: Những chia sẻ từ trái tim

GNO - Chuyên mục Đi cùng Giác Ngộ đã nhận được sự quan tâm và hưởng ứng của chư tôn đức Tăng Ni, cộng tác viên, quý bạn đọc khắp mọi miền đất nước. Những bài viết gửi đều là những lời nói từ trái tim với tình yêu thương, những lời chúc tốt đẹp và cả những kỳ vọng đối với báo trong chặng đường tiếp theo.
[Podcast] Hòa thượng Thích Thiện Thống: Báo Giác Ngộ cần phát triển đội ngũ cộng tác viên tại các tỉnh thành

[Podcast] Hòa thượng Thích Thiện Thống: Báo Giác Ngộ cần phát triển đội ngũ cộng tác viên tại các tỉnh thành

GNO - Chia sẻ cùng chương trình Podcast kỷ niệm 50 năm ngày Báo Giác Ngộ ra số đầu tiên, Hòa thượng Thích Thiện Thống, Phó Chủ tịch Hội đồng Trị sự, Phó Trưởng ban kiêm Chánh Thư ký Ban Tăng sự T.Ư mong Báo Giác Ngộ phát triển đội ngũ cộng tác viên tại các tỉnh, thành để lan tỏa Phật sự tại các địa phương.
Thượng tọa Thích Tâm Hải trao học bổng đến học sinh, sinh viên nhân dịp kỷ niệm 50 năm Báo Giác Ngộ xuất bản số báo đầu tiên (1-1-1976 – 1-1-2026) - Ảnh: Quảng Đạo/BGN

Trao học bổng Báo Giác Ngộ đến sinh viên, học sinh nhân dịp kỷ niệm nửa thế kỷ xuất bản số đầu tiên

GNO - Sáng nay, 30-12, tại hội trường tòa soạn (85 Nguyễn Đình Chiểu, P.Xuân Hòa, TP.HCM) đã diễn ra Lễ trao học bổng đến các em học sinh, sinh viên có hoàn cảnh khó khăn đạt thành tích tốt trong học tập, nhân dịp kỷ niệm 50 năm ngày Báo Giác Ngộ ra số đầu tiên (1-1-1976 – 1-1-2026). 

Thông tin hàng ngày